Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sở Vận ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt cười như không cười của anh, quyết tâm liều mạng. Hai tay đặt trên vai anh, kiễng mũi chân, đôi môi căng tròn trắng nõn nà của cô như có như không cọ lên cằm anh một cái: "Em không có tránh."
Đời trước làm một người phụ nữ từng trải, chút lòng thành này cũng đừng khoe khoang ở trước mặt cô. Nói không khách sáo, so lý luận tri thức với cô thì anh chỉ là hàng tép tôm!
Lần hành động này hơi mạnh mẽ, hô hấp Vương Kiến Nghiệp trầm xuống, cánh tay ôm eo cô siết chặt. Sở Vận nhìn thẳng anh, ánh mắt hai người chạm nhau, ai cũng không chịu nhận thua.
"Hai người đang làm gì đó?"
Hai người đồng thời quay đầu, ở cửa sân, ba mẹ của Sở Vận, anh hai và chị dâu, còn có hai cháu trai, hai đứa con trai, cả nhà tám người đều nhìn chằm chằm bọn họ.
Sở Vận nhanh chóng buông tay ra đẩy anh một cái, lúc này Vương Kiến Nghiệp mới chậm rãi buông tay ra.
"Ba mẹ, anh hai, chị dâu, mọi người đã về."
Lý Quế Phương hắng giọng: "Ừm, Kiến Nghiệp tới rồi, tình cảm vợ chồng tốt là chuyện tốt nhưng cũng đừng quá giới hạn, chọc người ta chê cười."
Vương Kiến Nghiệp cong môi, trong mắt đều là ý cười: "Mẹ, chúng con biết rồi."
"Cái đó… con làm xong mì lạnh rồi. Vương Kiến Nghiệp, anh ra phía sau hái mấy cây xà lách với hành lá đi." Sở Vận đi vào phòng bếp.
Nhìn bóng lưng kia, rất có một loại cảm giác chạy trối chết.
Vương Kiến Nghiệp thu ánh mắt, tuy rằng không biết tại sao cô lại hơi khác với trước kia nhưng cảm giác rất tốt. Bây giờ cô mang cho anh cảm giác giống như là cô ở trong giấc mơ, lúc nào cũng ngẩng cao đầu đi lại trong tòa nhà cao tầng, khí thế hùng hổ, giống một con sư tử cái kiêu ngạo.
Trong lòng Sở Vận cũng đang suy nghĩ chuyện này, nhất định phải nói rõ ràng với anh. Anh là đang thân mật với nguyên thân hay là thân mật với cô đây?
Lý Quế Phương vào phòng bếp, trừng mắt nhìn Sở Vận: "Cũng may là người nhà chúng ta nhìn thấy, vừa rồi con và Kiến Nghiệp làm như vậy, để cho người khác thấy được thì người ta có thể nói xấu sau lưng con một hai năm đó, con có biết không?"
"Ay da, con biết rồi. Mẹ nói với Vương Kiến Nghiệp đi, chuyện này cũng không phải do con bắt đầu."
"Mẹ lười nói với con, đã làm mẹ rồi mà không ổn trọng tí tẹo nào."
Sở Vận bị mẹ cô lải nhải một lúc, chờ Vương Kiến Nghiệp cầm xà lách và hành lá tiến vào, cô mới tránh được một kiếp.
Cô cắt xà lách thành sợi nhỏ, ướp muối, bóp khô nước, lại điều chỉnh xong dầu ớt. Bỏ hành lá, tương dấm, rắc một ít vừng, trộn với mì lạnh, mùi thơm nức mũi.
"Mẹ, cho con thêm chút dầu ớt."
"Không được, trẻ con ăn ít ớt, con trộn chút tương giấm vào là được rồi." Sở Vận đặt dầu ớt lên cao, không cho Vương Đại Oa chạm vào.
Vương Đại Oa bĩu môi, bưng mì lạnh đi.
Mì lạnh hôm nay ăn ngon, nhiều gia vị, cho dù ở trong huyện cũng không chắc gom đủ gia vị như vậy. Hơn nữa dầu ớt làm từ dầu hạt cải, Sở Vận còn bỏ thêm dầu vừng.
Vương Kiến Nghiệp tự thêm cho mình một muôi dầu ớt, bưng chén đi ra ngoài.
Cả nhà ngồi ở trên bàn, hút sột soạt, một chén mì lạnh ăn xuống bụng.
Hướng Hồng nhìn nước súp dưới đáy chén, lòng có chút không nỡ: "Sở Vận, nếu không thì trưa nay đừng rửa chén, nhiều dầu mỡ như vậy không thể lãng phí."
"Không được, bây giờ là mùa hè, để tới buổi chiều thì chút nước canh còn lại trong chén của chị cũng chua rồi."
Hướng Hồng không nỡ bỏ dầu mỡ, lại đi làm chút bánh bao, trộn trộn, ăn sạch sẽ nước dưới đáy bát.
Sở Vận đã ăn no, nhìn thấy nước canh dưới đáy bát cũng yên lặng đi vào phòng bếp làm chút bánh bao, trộn đều rồi đưa cho Vương Kiến Nghiệp.
Vương Kiến Nghiệp cũng không chê, đều ăn sạch.
Buổi chiều, người nhà đều đi làm việc, hai đứa nhỏ cũng chạy đi chơi, trong nhà chỉ còn lại có hai người bọn họ.
Ánh mắt Vương Kiến Nghiệp sáng quắc, Sở Vận tìm một cái cớ muốn ra ngoài, bị Vương Kiến Nghiệp kéo tay lại.
"Anh..." Sở Vận giương mắt nhìn hắn.
"Em có từng mơ thấy một giấc mơ em mang đôi giày cao gót tinh tế đi trên đường, nhà cửa xung quanh rất cao, trên đường toàn là xe không."
Sở Vận ngây ngẩn cả người, nửa ngày sau mới phản ứng lại: "Anh mơ thấy à?"
Vương Kiến Nghiệp gật đầu.
Sở Vận rất vội vàng: "Anh mơ thấy từ lúc nào?"
"Từ khi chúng ta kết hôn, chỉ cần chúng ta ngủ chung một chỗ thì sẽ mơ thấy. Nhiều năm trước, trên xe lửa anh gặp được một người lải nhải. Ông ấy nói người định mệnh của anh còn đang trên đường."
Sở Vận bối rối: "Có ý gì?"
"Anh cũng không hiểu."
"Vậy anh nói cái này là có ý gì?"
"Anh cảm giác em rất khác trước kia, anh đang nghĩ..."
"Nghĩ có phải em bị quỷ nhập đúng không?"
Vương Kiến Nghiệp nhìn cô: "Ban ngày ban mặt, em đừng nói những chuyện không đáng tin cậy này nữa."
Sở Vận sửa sang lại suy nghĩ một chút: "Anh tin à?"
"Trước kia anh không tin, bây giờ anh không biết."
Được rồi, mặc kệ là ly hôn hay là sau này tiếp tục ở bên nhau, lời nên nói rốt cuộc cũng phải nói. Cô chắc chắn sẽ không làm thế thân của người khác. Hơn nữa, cho dù anh mật báo, loại chuyện kỳ quái này cũng không có ai tin. Đồng thời, có không gian trong tay, cô không sợ anh.
Sở Vận bắt đầu nói từ trước khi xuyên không, che giấu sự tồn tại của không gian, kể lại mọi chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này.
Vương Kiến Nghiệp: "Thật ra ngày em đến đây thì anh đã nằm mơ thấy em. Trước kia khi mơ thấy em, cho tới bây giờ em đều chưa từng nhìn sang anh. Chỉ có ngày đó, em dừng lại, quay đầu nhìn anh một cái. Cho nên, hai người là một người đúng không?"
Sở Vận xuyên qua thì phát hiện cô giống hệt nguyên thân, ngay cả nốt ruồi nơi khóe mắt cũng cùng một vị trí. Thật ra cô cũng không hiểu bọn họ có phải một người hay không.
Trang Chu Mộng Điệp, Điệp Mộng Trang Chu à!
Sở Vận đột nhiên hỏi: "Anh muốn ly hôn với em à?"
Vương Kiến Nghiệp tức giận: "Anh nói muốn ly hôn lúc nào? Em đừng hòng, không có khả năng, tuyệt đối không ly hôn!"
Vương Kiến Nghiệp nói xong thì xoay người rời đi, người phụ nữ này thật sự càng ngày càng khiến người ta tức giận.
Nói ra xong, tâm trạng của Sở Vận lại rất tốt. Cho dù là duyên phận kiếp trước kiếp này, hay là xuyên không ngoài ý muốn, cô cũng không hề có lỗi với ai.
Sở Vận thoải mái đi ra sau núi đào măng, nhân lúc thời tiết tốt, phơi nhiều măng khô rồi để vào không gian, đợi về huyện Lăng Sơn còn có thể ăn. Từ đời trước đến đời này, thói quen thích ăn măng của Sở Vận vẫn không thay đổi.
Cô đào nguyên một gốc măng tre, đang chuẩn bị về nhà thì Vương Kiến Nghiệp lại đây, không nói một câu nào mà cõng măng tre của cô về nhà. Cô khiêng cuốc đi ở phía sau, chờ lúc cô về đến nhà thì giỏ măng tre đã được lột một nửa.
Hai người ăn ý không nói gì, buổi tối nghỉ ngơi, Lý Quế Phương tìm cớ gọi hai đứa nhỏ vào phòng bọn họ ngủ, trong phòng Sở Vận chỉ có cô và Vương Kiến Nghiệp.
Vương Kiến Nghiệp ngủ ở bên trong, Sở Vận thổi đèn lên giường, tự giác ngủ ở bên ngoài. Giữa hai người, vị trí trống rất rộng, có thể nhét hai đứa bé nghịch ngợm vào.
Sở Vận vô tâm, cho dù trên giường có thêm một người, ót vừa đặt lên gối thì cô đã buồn ngủ.
Đột nhiên, người đàn ông bên trong nghiêng người ra ngoài, cánh tay tráng kiện kéo cô vào trong ngực.
Sở Vận giãy dụa, Vương Kiến Nghiệp ôm eo cô: "Đừng nhúc nhích."
Cơn buồn ngủ vừa mới chớm tới đã mất tăm, Sở Vận vỗ một cái lên vai anh: "Giằng co cái gì đấy?"
"Chuyện ban ngày anh nói với em, em còn chưa trả lời anh."
"Nói gì? Anh nói nhiều như vậy sao em có thể nhớ được." Sở Vận tức giận.
"Cả nhà chúng ta dọn đến huyện Giang Đông."
"Không đi! Buông ra!"
Vương Kiến Nghiệp không buông: "Vì sao không đi?"
"A, dù sao em cũng không đi. Em đang có công việc tốt ở huyện Lăng Sơn, còn được người khác tôn kính, tại sao em phải đi huyện Giang Đông?"
"Đi đến huyện Giang Đông thì em vẫn có thể làm cô giáo, tiền còn nhiều hơn, phòng ở cũng lớn hơn, có sân nữa." Vương Kiến Nghiệp dụ dỗ cô.
Thăng chức, tăng lương, còn có nhà lớn để ở, Sở Vận là người theo chủ nghĩa hưởng lạc nên rung động.
Nói thật, căn nhà ở huyện Lăng Sơn kia cũng rất tốt, hai phòng ngủ một phòng khách. Nhưng mà, đối với Sở Vận mà nói, ở loại nhà ngang này có phần khó chịu, cách âm cũng tệ.
"Anh nói nhiều tiền, cụ thể là nhiều bao nhiêu?"
Vương Kiến Nghiệp: "Huyện Giang Đông là huyện số một, số hai ở tỉnh của chúng ta. Ngoại trừ nhà máy cơ khí Giang Đông, xung quanh còn có nhà máy dệt, nhà máy may quần áo, nhà máy in ấn, nhà máy máy kéo, nhà máy xe đạp, tổng cộng sáu đơn vị nhà máy mỏ quặng, hiệu quả và lợi ích còn tốt. Em cảm thấy đãi ngộ có thể kém sao?"
Sở Vận cũng không phải người dễ lừa gạt như vậy: "Em không nói đến việc làm cô giáo kiếm được bao nhiêu tiền, nhiều đơn vị như vậy, xây dựng nhà ở cho công nhân đã chiếm khá nhiều đất đai. Anh là người mới được điều tới, có thể được chia ngôi nhà có sân sao?"
"Bây giờ anh là kỹ sư, có thành quả trong tay. Dựa theo phân chia, huyện Giang Đông thuộc về khu vực thứ ba. Hiện giờ anh đang nhận lương cấp năm, mỗi tháng một trăm tệ năm hào, cộng thêm một ít phụ cấp, một tháng có thể có gần ba trăm tệ. Đến lúc đó đi huyện Giang Đông, tiền lương của anh đều giao cho em."
"Hừ, con trai là của một mình em sao? Em không đi huyện Giang Đông thì anh cũng phải đưa tiền lương cho em."
Thời này, đơn vị quốc doanh đang có lợi ích tốt, tiền thưởng cao hơn tiền lương là chuyện bình thường.
"Đúng đúng, anh còn chưa nói đến nhà máy cơ khí chia nhà cho anh. Dựa theo cấp bậc kỹ sư chia nhà thì được chia ngôi nhà có năm phòng lớn, còn có sân trước và sân sau. Tuy nói là mới xây dựng, lưng dựa vào núi, địa thế hơi lệch một chút nhưng hơn ở chỗ rộng rãi."
Sở Vận suy nghĩ một chút: "Hai ngày nữa anh phải đến nhà máy cơ khí Giang Đông đúng không?"
"Đúng, chiều mai anh sẽ đi."
"Vậy em đi xem cùng với anh." Con người ấy mà, có điều kiện sinh hoạt tốt hơn, ai lại đồng ý sống khổ cực chứ?
Trong đêm tối, Vương Kiến Nghiệp lặng lẽ mỉm cười. Anh đã đoán được điều kiện sinh hoạt vật chất đời trước của cô tốt như vậy, có thể có lựa chọn tốt hơn thì cô nhất định sẽ cùng anh đến huyện Giang Đông.
*
Sáng ngày thứ hai, hai đứa bé còn đắm chìm trong hưng phấn khi ba trở về, sáng sớm đã tới đập cửa, Sở Vận tỉnh lại từ trong ngực của Vương Kiến Nghiệp, tay sờ đến cánh tay rắn chắc, quay đầu hỏi anh: "Tối hôm qua anh có nằm mơ không?"
Vương Kiến Nghiệp lắc đầu.
"Ba, dậy đi!"
Sở Vận lớn tiếng: "Biết rồi, hôm nay học bài rồi à?"
Ngoài phòng không có tiếng động.
Vương Kiến Nghiệp đứng dậy: "Bây giờ hai đứa đang học bài à?"
"Nhất định phải học tập cho tốt, bằng không chờ chúng đi học, mỗi ngày nghe cô giáo đọc báo giấy sống qua ngày à?"
Bây giờ còn đang trong thời kỳ nhạy cảm, giáo viên trong trường rất ít khi dạy nghiêm túc. Đặc biệt là giáo viên Ngữ Văn, hơn nửa thời gian đi học đều đọc báo cho học sinh.
Hai đứa trẻ nghịch ngợm nhà cô chắc chắn không đuổi kịp nhóm thi đại học đầu tiên nhưng cơ sở học tập phải vững chắc, sau này chờ tình huống tốt rồi mới theo kịp tiến độ học tập.
Hai vợ chồng ra ngoài, Sở Vận sai Vương Kiến Nghiệp múc nước rửa mặt cho cô. Cô gọi hai đứa trẻ nghịch ngợm đến, sắp xếp nhiệm vụ học tập hôm nay, thuận tiện sắp xếp tất cả luôn ngày mai và ngày mốt.
Vương Nhị Oa sốt ruột: "Nhiệm vụ ngày mai thì ngày mai rồi nói đi ạ."
Vương Kiến Nghiệp: "Xế chiều hôm nay ba và mẹ ra ngoài một chuyến, hai con ở nhà phải ngoan ngoãn nghe lời."
Sở Vận cảm thấy chuyện này cũng không cần chờ buổi chiều, sắp xếp tốt hai đứa nhỏ, ăn sáng xong thì có thể đi, miễn cho thời gian quá gấp.
Cô cũng muốn xem thử căn nhà lớn mà Vương Kiến Nghiệp nói là như thế nào?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










