Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Xuyên Không Thành Mẹ Ruột Nuôi Nhãi Con Chương 4: Em Trốn Cái Gì?

Cài Đặt

Chương 4: Em Trốn Cái Gì?

Thấy cũng đã đến giờ, Sở Vận bắt đầu nấu mì sợi. Mì sợi được nấu vừa chín thì rửa qua nước lạnh, sợi mì vừa mềm dẻo vừa dai.

Mì được trải dưới đáy bát, múc một muỗng canh gà lớn, phía trên đặt thêm rau xanh và thịt gà rừng đã xé thành từng miếng, rải thêm hành lá là có thể khiến mấy đứa trẻ thèm khóc.

Hai anh em Sở Tòng Văn và Sở Tòng Võ chạy nhanh nhất, ném đồ trong tay rồi chạy tới phòng bếp: "Cô, chúng con tới rồi."

"Đi, rửa tay đi, xem hai người các con bẩn thế nào rồi kìa."

"Ha ha, tụi con đi rửa tay ngay đây."

Sở Tòng Văn bưng một chậu nước vào sân, ba mẹ và ông nội, bà nội đều có thể rửa.

Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa học bài xong cũng tiến lại gần, lấy lòng nói: "Anh Tòng Văn, ngày mai em đi ruộng chung với các anh được không?"

Sở Tòng Văn lắc đầu, "Không được."

Vương Đại Oa thất vọng: "Vì sao? Tụi em cũng có thể kiếm công điểm."

Sở Tòng Võ: "Các em ngốc quá, hộ khẩu của các em không ở đại đội Sở Gia chúng ta, có làm cũng vô ích. Hơn nữa, hai đứa đã thuộc bài chưa?"

Hai đứa muốn xuống ruộng hỗ trợ chính là vì không muốn học bài!

Sở Tòng Văn xoa xoa đầu nhỏ của chúng, "Đừng suy nghĩ nữa, đêm qua cô không đánh em đúng không. Coi chừng chọc cô giận rồi tính sổ chung một lượt với các em đó."

Đúng vậy, bọn họ đã hứa mỗi ngày nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ học tập.

Vương Đại Oa biện minh: "Em có thể học vào buổi chiều."

"Thôi đi, ăn cơm trưa xong, chờ em ngủ trưa dậy thì không biết đã mấy giờ rồi? Buổi sáng em không hoàn thành nhiệm vụ, buổi chiều còn có thể bù đắp. Nhưng nếu buổi chiều em không học xong..." Sở Tòng Võ nhìn thoáng qua cây hoàng kinh ở góc tường.

Không cần nghĩ, chắc chắn sẽ bị đánh một trận.

Ăn xong bữa sáng thơm phức, Sở Tòng Văn và Sở Tòng Võ đi cắt cỏ heo, Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa thê thảm học tập.

Sở Vận làm xong việc trong tay, đi qua: "Học thuộc thế nào rồi?"

Hiện tại hai anh em đều mù chữ, không biết mặt chữ nhưng trí nhớ của trẻ con rất tốt, sáng sớm chúng đã học thuộc một đoạn văn một hai trăm chữ.

Sở Vận cũng không muốn ép chúng quá gấp gáp, hoàn thành nhiệm vụ thì cho đi chơi.

Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa chạy đi chơi, Sở Vận xách giỏ lên núi.

Hiện tại đã giữa tháng tám, mười ngày nữa là phải về huyện Lăng Sơn. Trường học phải chuẩn bị khai giảng, Vương Đại Oa cũng phải chuẩn bị học lớp một, nếu như có thể cô cũng muốn đưa Vương Nhị Oa vào trường học, hai anh em cùng nhau đi học cũng rất tốt.

"Không được, anh đi ra đi..."

"Ha ha, em họ, đừng đi, anh họ có lời muốn nói với em..."

Sở Vận đứng thẳng dậy, ném một đóa nấm vào trong rổ, nghe một lát, mẹ nó, đây là có người đang gây chuyện.

Cô cầm một cây chày cán bột từ không gian, Sở Vận phân biệt phương hướng chạy tới. Một người đàn ông trông không giống người tốt kéo tay một cô gái không buông, còn kéo quần áo người ta. Cô gái kia khóc sướt mướt, không trốn thoát được.

Sở Vận đi lên đánh một gậy vào trên tay hắn ta, người nọ "a" một tiếng rút tay về. Sở Vận vung chày cán bột đánh loạn xạ một trận, đánh cho tên chó kia kêu cha gọi mẹ. hắn ta trượt chân một cái, lăn xuống núi.

Sở Vận thở hổn hển, quay đầu nhìn lại, là con gái của thím Vương, Sở Xuân Linh, năm nay hình như mới mười lăm mười sáu tuổi. Tên chó kia, vừa rồi cô đánh vẫn còn nhẹ.

"Xuân Linh, không sao chứ?"

Sở Xuân Linh sụp đổ khóc lớn, ôm chân Sở Vận: "Chị Sở Vận..."

Sở Vận vỗ vỗ bả vai của cô ấy: "Chuyện gì xảy ra thế, em kể cho chị nghe đi."

Đại đội Sở Gia lúc trước có tên là thôn Sở Gia, trong thôn tám chín mươi phần trăm đều là người họ Sở. Vào những năm chiến tranh, cả nhà họ Sở từ phương bắc dời đến núi sâu tây nam này. Ba của Sở Xuân Linh nhỏ tuổi hơn ba của Sở Vận, nhưng cũng coi như là người cùng thế hệ nên Sở Xuân Linh mới gọi Sở Vận là chị.

Sở Xuân Linh thút thít, kể chuyện nhà của cô ấy.

Ba của Sở Xuân Linh là một tài xế, năm ngoái qua đời ngoài ý muốn, đoàn xe đền chút tiền, bà ngoại của cô ấy tới tìm mẹ cô ấy vài lần, muốn để cô ấy kết hôn với anh họ Vương Kiến Thiết, kêu cô ấy đem số tiền kia như của hồi môn.

Mẹ cô ấy không đồng ý, gọi người nhà họ Sở đến đuổi người nhà họ Vương ra ngoài, ai biết hôm nay Vương Kiến Thiết đến đại đội Sở Gia chặn cô ấy lại.

Sở Vận cười lạnh: "Còn có thể vì cái gì? Muốn gạo nấu thành cơm, để hai người không có cách nào."

Sở Xuân Linh vốn có một em trai đã năm sáu tuổi nhưng đã qua đời, trong nhà chỉ có một đứa con là cô ấy. Ba cô ấy vừa chết, chỉ còn lại hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau.

"Bà ngoại nói sau khi em gả qua thì anh họ chắc chắn sẽ coi mẹ em như mẹ ruột, sau này chắc chắn sẽ dưỡng lão cho bà."

"Chẳng qua chỉ là kế hoãn binh, với đức hạnh vừa rồi của Vương Kiến Thiết, trông cậy cái rắm."

Sở Vận kéo cô ấy đứng lên: "Đi, chúng ta xuống núi, đi tìm đại đội trưởng. Chuyện này phải cho Vương Kiến Thiết một bài học, ban ngày ban mặt mà dám đến đại đội Sở Gia giương oai, thật sự cho rằng nhà họ Sở không còn ai nữa sao."

"Vâng." Sở Xuân Linh lau khô nước mắt.

Sở Vận kéo Sở Xuân Linh đi tìm đại đội trưởng, cũng là chú họ của Sở Vận, Sở Vi Gia. Sau khi nghe Sở Vận kể lại thì Sở Vi Gia rất tức giận.

"Thằng cháu nhà họ Vương kia lại dám đến địa bàn của nhà họ Sở chúng ta giương oai. Hai đứa chờ ở đây, chú đi gọi người, nhất định phải đánh gãy chân nó."

Sở Vận ngăn ông ấy lại: "Chú họ, chúng ta không thể đi như vậy, chuyện hôm nay không thể nói ra ngoài."

Thím của Sở Vận đi tới: "Sở Vận nói đúng, không thể đi như vậy. Xuân Linh của chúng ta là một cô gái tốt, không thể để cho tên khốn kia làm hỏng danh tiếng."

Sở Vi Gia: "Là chú sốt ruột rồi. Xuân Linh, cháu về trước đi, chú sẽ giải quyết chuyện này."

Cái mà Sở Vi Gia gọi là giải quyết chính là tìm người theo dõi Vương Kiến Thiết, chờ đến khi hắn ta lại lén lút mò tới đại đội Sở Gia thì kéo hắn ta vào trong nhà, một đám đàn ông cao lớn không hề khách sáo mà đánh hắn ta một trận nhừ tử.

"Cái tên lưu manh khốn nạn, không làm người tử tế, dám đến nhà của ông đây trộm đồ."

"Không thể bỏ qua như vậy, chúng ta báo cảnh sát, gọi cảnh sát đến, đưa đi ăn cơm tù."

"Vừa nhìn đã biết không phải thứ tốt."

"Nếu mẹ mày không dạy dỗ được thì ông đây sẽ thay bà ta dạy dỗ mày."

Vương Kiến Thiết bị đánh kêu a a, đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Các vị đại ca, buông tha cho tôi đi. Tôi không tới trộm đồ, tôi tới là để tìm em họ của tôi."

"Mẹ nó, mày họ Vương thì có liên quan gì đến đại đội Sở Gia chúng tao, sau này tới một lần thì tao đánh một lần."

Vương Kiến Thiết có ngốc cũng biết chuyện này có mờ ám, nhìn thấy một kẻ hung dữ cầm cây gậy to bằng cánh tay tiến vào, dáng vẻ nóng lòng muốn thử. Hắn ta sợ hãi run rẩy: "Các anh em, đại ca, các người thả tôi đi đi. Sau này tôi sẽ không bao giờ tới đại đội Sở Gia tìm em họ nữa đâu."

Mấy người trẻ tuổi nở nụ cười: "Sớm thức thời như vậy không phải tốt hơn sao."

Vương Kiến Thiết nghe nói như thế, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

"Các anh em, lôi nó ra ngoài, đưa về rồi nói với bọn họ là không phải chúng ta bắt nạt nó, là nó đến đại đội của chúng ta trộm gà trộm chó, bị đánh là đáng đời."

Vương Kiến Thiết sợ tới mức cầu xin tha thứ: "Xin các người thả tôi đi, ba mẹ của tôi chỉ có một đứa con trai là tôi, nếu tôi bị mang tiếng xấu thì sau này sẽ không lấy được vợ nữa."

Vương Kiến Thiết cầu xin tha thứ cũng vô dụng, bữa này hắn ta bị xử lý đến cái rắm cũng không dám thả. Một đám thanh niên kéo hắn ta ra ngoài, đám trẻ con hóng chuyện nghe nói hắn ta là người xấu thì nhặt đất trên mặt đất rồi đập vào người hắn ta.

"Đánh người xấu!"

"Thạch Đầu, Mộc Xuyên, mau tới đây đánh người xấu."

Vương Đại Oa, Vương Nhị Oa cũng tham gia náo nhiệt, ném đất còn chưa đủ, hai đứa trẻ nghịch ngợm còn chạy lên mấy bước nhặt cục đá trên mặt đất.

Vương Nhị Oa đột nhiên bị một người đàn ông cao lớn bế lên, cậu bé giãy dụa muốn xuống, cậu bé còn muốn đi đánh người xấu đây.

"Nhị Oa đang làm gì vậy? Mẹ con đâu?"

Vương Nhị Oa nghe thấy giọng nói trầm thấp quen thuộc, quay đầu nhìn lại, vui vẻ ném hết hòn đá trong tay đi, quay người ôm cổ người đàn ông, bắp chân cũng quấn chặt lấy: "Ba, con rất nhớ ba."

Vương Kiến Nghiệp nở nụ cười, ôm chặt con trai út: "Mới nửa năm không gặp, con lại cao hơn rồi. Ông bà ngoại cho con ăn thứ gì tốt à?"

"Mẹ nấu cơm ở trong nhà, mẹ nấu đồ ăn ngon."

Vương Đại Oa cũng xông lại, cũng quấn lấy Vương Kiến Nghiệp: "Ba, con cũng muốn."

Vương Kiến Nghiệp ngồi xổm người xuống: "Lên nào."

Vương Đại Oa cười ha ha, nhanh nhẹn nằm sấp trên vai ba, lớn tiếng tuyên bố với đồng bọn: "Ba của tớ về rồi!"

Mọi người thấy Vương Kiến Nghiệp, mỉm cười chào hỏi với anh: "Lần này trở về nghỉ ngơi mấy ngày vậy?"

"Lần này có thể nghỉ ngơi thêm mấy ngày, mọi người làm việc tiếp đi, tôi dẫn hai đứa nhóc này về nhà trước."

"Được, có thời gian thì chúng ta uống rượu."

"Mọi người đang làm gì vậy?"

Người nọ kéo Vương Kiến Thiết tới: "Bắt được một tên lưu manh, anh làm việc của anh đi, không cần phải xen vào."

Vương Kiến Nghiệp khoát tay, trước ngực ôm một đứa, trên lưng treo một đứa, đi về nhà.

Vương Kiến Nghiệp cũng là sinh viên đại học, vận may của anh không tốt lắm. Anh vừa tốt nghiệp đại học không lâu, bởi vì học tập chuyên ngành rất tốt nên thầy giáo nhờ anh giúp đỡ nên anh ở trường thêm một học kỳ. Mùa xuân năm thứ hai, anh đang sắp được chia đơn vị thì ai biết thời cuộc lại trở nên náo loạn. Anh không có cách nào, theo thầy đi Đông Bắc.

Cũng may năng lực của anh ở phương diện máy móc vô cùng nổi bật, lại có quan hệ với thầy giáo nên anh đi làm ở nhà máy cơ khí Đông Bắc. Năm thứ hai anh cải tiến máy kéo, được nhà máy khen ngợi, biến thành công nhân kỹ thuật của nhà máy cơ khí.

Năm thứ hai anh về quê, sau khi được ba mẹ giới thiệu thì kết hôn với Sở Vận, ngoại trừ một năm xin nghỉ về một hai chuyến, thời gian còn lại anh đều làm việc ở Đông Bắc.

Trưa hôm nay làm mì lạnh, Sở Vận đang làm mì. Sau khi chưng xong, cô rửa nước lạnh, đang trộn dầu sôi, mì lạnh vàng óng nhìn rất thèm ăn.

"Mẹ, mẹ, mẹ mau tới xem, ba về rồi!"

Giọng Vương Đại Oa lớn như chiêng đồng, Sở Vận muốn giả vờ không nghe thấy cũng không được.

"Mẹ, mẹ mau tới đây."

"Biết rồi." Sở Vận lau tay, đi ra khỏi phòng bếp.

Vương Kiến Nghiệp nhỏ giọng cười: "Nhớ anh chứ?"

Sở Vận không muốn thừa nhận, cô bị người đàn ông này quyến rũ, tiếng cười quả thực quyến rũ muốn chết.

Mặt già của Sở Vận đỏ lên, "Sao anh lại về rồi? Cũng không viết một phong thư trước."

"Anh viết rồi, gửi đến huyện Lăng Sơn. Anh không biết em đến nhà ba mẹ sớm như vậy."

Trò chuyện vài câu, Sở Vận kéo tinh thần về: "Lần này về ở lại mấy ngày thế?"

"Lần này về thì không đi nữa." Vương Kiến Nghiệp đặt rượu và đường, còn có thịt ở Đông Bắc lên bàn.

"Không đi nữa à? Ở lại huyện Lăng Sơn sao?"

"Không phải, anh xin điều chức đến huyện Giang Đông, cách huyện Lăng Sơn không xa, ngồi xe qua đó chỉ cần hai ba tiếng. Nhà máy cơ khí Giang Đông hứa hẹn phân nhà cho anh. Nếu em đồng ý, cả nhà chúng ta đều chuyển qua đó."

Ở cùng với người đàn ông này ư? Không, cô cảm thấy một mình nuôi con cũng rất tốt.

Hơn nữa đi huyện Giang Đông, cô không còn việc làm nữa, cô hiểu rất rõ tầm quan trọng của công việc đối với một người phụ nữ.

Sở Vận còn đang suy nghĩ, Vương Kiến Nghiệp cũng đang quan sát cô. Nửa năm không gặp, anh cảm thấy Sở Vận có chút khác biệt, trên người có thêm sức hút.

Anh giơ tay ôm eo cô, Sở Vận không có sự chuẩn bị, kinh ngạc muốn tránh ra, ngược lại bị cánh tay mạnh mẽ của anh cố định ở trong ngực.

Anh cúi đầu, hơi thở nóng rực phả vào tai cô: "Em trốn cái gì?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc