“Niệm An à...”
Tô Ái Quốc còn muốn nói thêm gì đó thì lập tức bị Tô Niệm An ngắt lời.
“Đây là giới hạn cuối cùng của con rồi, muốn con thay con gái nuôi của hai người xuống nông thôn thì phải đưa ra đủ lợi ích tương xứng. Bằng không dựa vào đâu mà bắt con phải làm kẻ gánh tội thay chứ?”
Tô Niệm An dám cứng rắn như vậy cũng là vì đã nắm thóp được việc lúc này cô là nhân vật quan trọng nhất để gả thay xuống nông thôn, vợ chồng nhà họ Tô tuyệt đối không dám làm gì cô.
Bên phía nhà họ Cố yêu cầu một cô dâu nguyên vẹn lành lặn, vợ chồng Tô Ái Quốc làm sao dám làm tổn thương Tô Niệm An được?
“Được! Cha đồng ý với con.” Tô Ái Quốc cắn răng, dứt khoát gật đầu đồng ý.
Lưu Thúy Lan đứng bên cạnh càng nghĩ càng thấy bất công trong lòng, liền cất tiếng mắng mỏ: “Tô Niệm An, bao năm qua mày theo dì mày học được cái thói gì thế hả? Quay về để vòi vĩnh cha mẹ ruột của mình sao? Tao đúng là nhìn lầm mày rồi, vốn tưởng sự xuất hiện của mày có thể giúp đỡ nhà họ Tô một chút, ai ngờ mày vừa mở miệng ra là muốn cuỗm đi ngần ấy gia sản của nhà họ Tô.”
Lưu Thúy Lan vẫn chưa từ bỏ ý định, bà ta không muốn để Tô Niệm An cầm đi nhiều tiền và tem phiếu như vậy.
Dù sao số tiền mà Tô Niệm An đòi hỏi không phải là con số nhỏ, đó là số tiền phòng thân dưới đáy hòm của bọn họ, nghe thấy Tô Ái Quốc đồng ý mà tim Lưu Thúy Lan như đang rỉ máu.
Hiện tại tuy là giai đoạn nửa cuối thập niên 70 nhưng mười nghìn tệ tuyệt đối không phải là một món tiền nhỏ.
Chưa kể đến các loại tem phiếu, thời buổi này phiếu nào cũng rất khó tích cóp, một hơi nhả ra nhiều như vậy, làm sao Lưu Thúy Lan có thể cam tâm tình nguyện cho được.
“Được thôi, nếu hai người không đồng ý thì chẳng còn gì để nói nữa. Con về phòng đây, không có việc gì thì đừng gọi con nhé.”
Tô Niệm An vừa định quay người rời đi thì Tô Ái Quốc lập tức quay sang quát tháo Lưu Thúy Lan: “Bà bớt lắm mồm đi!”
Trong lòng Lưu Thúy Lan đầy ấm ức, nhiều tiền như thế cơ mà, dựa vào đâu lại phải đem cho đứa con gái từ nhỏ đến lớn chẳng hề thân thiết với bọn họ chút nào chứ?
“Niệm An à, những gì cha vừa hứa với con thì cha nhất định sẽ đưa đủ. Chỉ có điều... chuyện con vừa nói về việc đoạn tuyệt quan hệ máu mủ...”
“Về điểm này thì hai người cứ yên tâm, sau khi con nhận đủ tiền và phiếu sẽ lập tức viết giấy đoạn tuyệt quan hệ ngay, tuyệt đối không vì chuyện gả vào nhà họ Cố mà làm liên lụy đến hai người đâu.” Tô Niệm An đáp lời ngay tức khắc.
Cái gia đình này, cha không ra dáng người làm cha, mẹ chẳng ra dáng người mẹ hiền. Chỉ có nguyên chủ vì quá thiếu thốn tình thương nên mới không chịu nổi việc bị xem như quân cờ mà tự vẫn.
Theo Tô Niệm An thấy, loại cha mẹ này cô còn sợ về sau bọn họ sẽ bám dính lấy mình làm phiền ấy chứ.
Hơn nữa Tô Niệm Tích lại mang đầy đủ tố chất của một nữ phụ độc ác, sau này chưa biết chừng còn gây ra bao nhiêu tai họa tày đình nữa. Hai vợ chồng già này cứ việc ngồi đó mà dọn dẹp đống rác rưởi cho đứa con gái nuôi của mình đi!
“Được, tiền thì ngày mai cha có thể rút ra đưa cho con, còn về phần tem phiếu...”
Thấy không lừa gạt được Tô Niệm An, vẻ mặt hiền từ nhân hậu vừa rồi trên mặt Tô Ái Quốc lập tức biến mất không còn một mảnh, đáp lại cô là những lời lẽ lạnh tanh vô cảm của ông ta.
“Được, vậy thì ngày mai sẽ đưa hết một lượt cho con. Sáng ngày kia cha sẽ nhờ người đưa con đi tìm nhà họ Cố.”
“Con tự mình đi là được rồi.” Để người của Tô Ái Quốc đưa đi, ai dám đảm bảo bọn họ sẽ không vì số tiền và tem phiếu kia mà giết người diệt khẩu chứ?
Tỷ lệ phạm tội ở thời đại này còn cao hơn nhiều so với thời bình ở hậu thế, bởi vì đa số mọi người vẫn đang sống trong cảnh ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.
Vì tiền tài và tem phiếu, biết đâu người ta lại làm ra những chuyện táng tận lương tâm đến mức nào.
Hơn nữa thời này camera giám sát còn chưa hề phổ biến, ngộ nhỡ chết ở nơi đồng không mông quạnh thì ngay cả người nhặt xác cũng chẳng có.
“Vậy làm sao cha biết được con có thực hiện lời hứa xuống nông thôn tìm nhà họ Cố để hoàn thành hôn ước hay không?”
“Chuyện này đơn giản thôi.”
Tô Niệm An khẽ mỉm cười, sau đó nói tiếp: “Mọi người tìm một người bên phía nhà họ Cố, bảo người ta đưa con xuống nông thôn tìm người nhà họ Cố là xong chứ gì.”
Chỉ một câu nói đã chặn đứng toàn bộ những lời Tô Ái Quốc định thốt ra tiếp theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)