Tô Niệm An quay trở về phòng của mình, nhìn căn phòng rách nát tồi tàn mà vợ chồng Tô Ái Quốc sắp xếp cho mình ở thì không khỏi bật cười vì tức giận.
Nguyên chủ đúng thật là một cô gái đáng thương, may mà Tô Niệm An cô đã miễn nhiễm hoàn toàn với thứ gọi là tình thân ruột thịt này rồi.
Không có ai yêu thương thì cô tự yêu lấy bản thân mình là được.
Nằm xuống giường, Tô Niệm An nhắm mắt bắt đầu sắp xếp lại những mảnh ký ức trong đầu cùng với toàn bộ tình tiết của cuốn tiểu thuyết.
Ký ức của bản thân nguyên chủ thực ra chẳng liên quan một xu nào đến diễn biến cốt truyện sau này.
Nguyên chủ có thể nói chỉ là một kẻ lót đường, một nhân vật đáng thương dùng để làm nổi bật việc nữ phụ độc ác Tô Niệm Tích ở giai đoạn đầu đã ruồng bỏ vị hôn phu là nam chính, vì muốn hủy hôn nên họ mới tìm nguyên chủ về gả thay.
Trong nguyên tác, ngày hôm nay nguyên chủ đã nhảy sông chết rồi.
Ký ức của nguyên chủ mà Tô Niệm An có thể tìm kiếm được chỉ toàn là những chuỗi ngày bị gia đình người dì ngược đãi, bóc lột như nô lệ.
Dưới sự giằng xé dữ dội giữa niềm hy vọng tột cùng và nỗi tuyệt vọng cùng cực, chẳng trách tại sao nguyên chủ lại quẫn trí đến mức ấy.
Lại nói tiếp về cốt truyện trong nguyên tác...
Tô Niệm An cảm thấy có chút bất lực, cuốn tiểu thuyết gốc kia hình như cô cũng chẳng đọc được bao nhiêu, đọc được một đoạn ngắn là đã chửi ầm lên rồi vứt cuốn sách đi rồi.
Cốt truyện đại khái là nam nữ chính quen biết nhau ở nông thôn, nam chính bị bắt đi cải tạo, nữ chính là thanh niên trí thức. Hai người trong khoảng thời gian ở nông thôn đã nảy sinh tình cảm với nhau.
Sau đó vì đủ mọi hiểu lầm trắc trở mà hai người không thể đến được với nhau, tiếp theo là gia đình nam chính được minh oan phục chức, quay trở về Bắc Kinh.
Mấy năm sau, nam nữ chính gặp lại nhau trên đỉnh cao danh vọng.
Tiếp đó chắc hẳn là nối lại duyên xưa, dù sao thì Tô Niệm An cũng chẳng buồn đọc tiếp đoạn sau.
Dưới góc nhìn của một kẻ mê tiền như Tô Niệm An, cuốn tiểu thuyết nguyên tác này chẳng qua là motip anh yêu em, em yêu anh nhưng chúng ta cứ nhất quyết không chịu đến với nhau, ngược tâm ngược thân đủ kiểu.
Chủ yếu là về thiết lập tính cách của nam chính, nói thật lòng thì Tô Niệm An căn bản không cảm nhận được đối phương có ý thích nữ chính chút nào. Bởi vì từ đầu đến cuối toàn là nữ chính chủ động ân cần lấy lòng anh.
Còn nam chính trong nguyên tác chỉ toàn là những từ ngữ miêu tả như: người đàn ông cứng cỏi, thanh lãnh, cao quý, đẹp trai, không gần nữ sắc, cấm dục...
Dù sao Tô Niệm An cũng chẳng hiểu tác giả đang nghĩ cái gì trong đầu, đoán chừng là dưới ngòi bút của mình muốn biến nam chính thành một người đàn ông độc thân tuyệt phẩm, cả đời chỉ một lòng một dạ yêu duy nhất nữ chính mà thôi.
Đây cũng chính là lý do Tô Niệm An đồng ý gả cho nam chính Cố Thanh Dữ.
Đối phương không gần nữ sắc thì chẳng phải quá hợp ý cô sao?
Đến lúc gả qua bên đó, cùng nhà họ Cố chịu khổ một thời gian ngắn, đợi sau khi gia đình nam chính được phục chức, Tô Niệm An lại có thể vơ vét thêm một đống quyền lợi cùng một cái hộ khẩu độc lập. Đợi đến khi có được thân phận tự do rồi, sau này cô muốn đi đâu định cư mà chẳng được?
Nghe nói ở thời đại này, muốn phát tài làm giàu thì phải sang bên Hồng Kông, Tô Niệm An thấy đi hay không cũng chẳng sao.
Với tay nghề làm bánh của cô, ở đại lục cũng chẳng bao giờ lo chết đói.
Dù sao thì cứ đi từng bước tính từng bước vậy, trước mắt cứ cầm chắc số tiền nhà họ Tô đưa cho đã rồi tính sau.
Tô Niệm An vừa suy nghĩ miên man vừa chìm vào giấc ngủ thật ngon lành.
Còn ba người vẫn đang ngồi ngoài phòng khách thì tâm trạng lại chẳng hề dễ chịu chút nào.
“Ối trời đất ơi... Ông thật sự định đưa nhiều tiền như thế cho con ranh chết tiệt đó thật à?” Lưu Thúy Lan với vẻ mặt xót của tột cùng cất tiếng hỏi.
Tô Ái Quốc ngày thường chướng mắt nhất ở vợ mình chính là cái bộ dạng hẹp hòi, thiển cận này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

