Tô Niệm An thầm chửi rủa “lão già này” trong lòng.
Nhà họ Tô không có nhiều tiền và tem phiếu như thế sao? Tô Niệm An mà tin lời này thì đúng là ngu ngốc hết chỗ nói.
Đừng nhìn lúc này vợ chồng Tô Ái Quốc đều là cán bộ công nhân viên chức bình thường, thực chất trước kia nhà họ Tô từng làm kinh doanh buôn bán lớn.
Chỉ vì muốn tránh bị quy vào thành phần tư sản nên nhà họ Tô mới đem một phần gia sản đi quyên góp, vợ chồng Tô Ái Quốc lại bỏ tiền ra mua lấy vị trí công nhân viên chức để làm việc, nhờ đó mới thoát khỏi cảnh bị đưa đi cải tảo.
Với số tài sản tích góp từ trước tới nay của nhà họ Tô, Tô Niệm An không tin bọn họ lại không móc nổi số tiền theo điều kiện cô vừa đưa ra.
“Không được! Yêu cầu của con chỉ có bấy nhiêu thôi mà mọi người còn muốn chặt đi hơn một nửa, chẳng có chút thành ý nào cả! Phải biết rằng lần này con xuống nông thôn rồi, chưa biết chừng còn bị lôi ra đấu tố đấy. Việc bị đấu tố đáng sợ biết chừng nào, mà tất cả những thứ đó đều là chuyện Tô Niệm Tích đáng lẽ phải gánh chịu mới đúng.”
Mở miệng ra là Tô Niệm An lại nhắc đến chuyện lẽ ra Tô Niệm Tích phải gánh vác, khiến Tô Niệm Tích sợ tới mức chẳng dám ho he lấy một tiếng.
Cô ta chỉ sợ hai bên đàm phán đổ bể, Tô Niệm An sẽ dứt khoát không chịu gả thay cho mình để lấy Cố Thanh Dữ nữa.
Lại chẳng thể ép buộc đối phương, bởi vì nếu dồn ép quá mức, sợ rằng Tô Niệm An sẽ tung hê chuyện cô ta không phải con ruột nhà họ Tô ra ngoài.
Tuy không hiểu vì sao cha mẹ lại sợ Tô Niệm An công khai thân phận của mình ra ngoài như vậy, nhưng Tô Niệm Tích không phải kẻ ngu, cha mẹ đã không muốn công khai sự thật này thì cớ sao cô ta phải tự vác đá đập vào chân mình chứ?
Tô Ái Quốc thở dài một hơi, sau đó mới lên tiếng: “Tài sản của nhà họ Tô hồi đó đều đem đi quyên góp hết rồi, thật sự không còn lại bao nhiêu nữa đâu con. Niệm An à, cha biết nhà họ Tô có lỗi với con, cũng muốn bù đắp cho con một chút, để trên người con có nhiều tiền và tem phiếu phòng thân. Để con xuống nông thôn không đến mức quá khổ sở nên mới đồng ý cho con ngần ấy. Nhưng con người ta cũng phải học cách biết đủ chứ, đúng không?”
Tô Niệm An nghe những lời nửa đánh đòn tâm lý tình cảm, nửa mang tính đe dọa này của Tô Ái Quốc mà không khỏi cười lạnh trong lòng.
Lão cáo già, đối với con gái ruột thì tàn nhẫn vô tình nhưng lại yêu thương con gái của bạn bè hết mực.
Tô Niệm An thậm chí còn nghi ngờ không biết có phải Tô Ái Quốc có gian tình mờ ám gì với người anh em kia không, nếu không sao lại che chở cho Tô Niệm Tích đến mức này.
Nhưng tư tưởng con người ở thời đại này còn rất bảo thủ, tình huống như vậy chắc chắn rất hiếm hoi, Tô Niệm Tích hẳn phải có một thân phận đặc biệt nào khác, dù sao cô ta cũng là nhân vật nữ phụ phản diện quan trọng trong truyện mà.
Cô ta tuyệt đối không muốn xuống nông thôn đâu nhưng nhà họ Tô rõ ràng bắt buộc phải có một người gả vào nhà họ Cố. Nếu Tô Niệm An không chịu thì chẳng phải sẽ đến lượt cô ta sao?
“Cha ơi...” Tô Niệm Tích không kìm được lại mở miệng nũng nịu với Tô Ái Quốc.
Tô Niệm An không nhịn được đảo tròn mắt, vừa bước đến cửa thì phía sau đã vang lên tiếng của Tô Ái Quốc.
“Cho con mười nghìn tệ, phiếu thịt 30 cân, phiếu vải 30 mét và phiếu lương thực 50 cân. Niệm An à, cha thật sự chỉ có thể gom được ngần ấy thôi, gia đình mình cũng còn phải sống nữa chứ.”
Bước chân chuẩn bị rời đi của Tô Niệm An khựng lại, sau đó cô từ tốn xoay người nhìn về phía Tô Ái Quốc đang ngồi đối diện.
“Những thứ khác con không thèm mặc cả với cha nữa nhưng phiếu lương thực con phải lấy loại 100 cân.”
Phiếu lương thực có thể đổi lấy bột mì, đến lúc đó Tô Niệm An còn tính làm chút bánh ngọt để ăn nữa chứ.
Dù có khổ sở thế nào đi chăng nữa thì tuyệt đối không thể để cái miệng của mình phải chịu khổ, đúng không?
Còn về tiền bạc, Tô Niệm An tin rằng bản thân vẫn có thể kiếm thêm được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)