Tô Niệm An vẫn luôn suy nghĩ xem nên cất tiền và phiếu ở đâu cho an toàn, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy chi bằng cứ mang theo bên người.
Người nhà họ Tô không đáng tin, cho nên căn phòng hiện tại cô đang ở không thể cất tiền được.
Bất tiện của việc không có không gian lập tức lộ rõ, sau khi xuống nông thôn, phải nhanh chóng tìm nam chính đòi cho được chiếc vòng tay không gian đó mới xong.
Nếu nhớ không nhầm thì trong nguyên tác, nữ chính muốn lấy được chiếc vòng tay không gian từ tay nam chính đã phải tốn không ít công sức.
Thậm chí còn phải cứu mạng mẹ của nam chính một lần, dùng chiếc vòng tay không gian làm thù lao mới có được nó.
Thế nên tình tiết nữ chính có được không gian tùy thân xem ra diễn tiến khá muộn.
Tô Niệm An nhìn thời gian một chút, thấy đã là một giờ chiều.
Thời buổi này muốn đi mua sắm đồ đạc, phần lớn mọi người đều đi từ sáng sớm.
Đi muộn thì không mua được đồ tốt với giá hời nữa.
Thế nhưng Tô Niệm An cũng không quá bận tâm chuyện này, hiện tại cô chỉ muốn mua chút đồ dùng sinh hoạt linh tinh thôi.
Còn lương thực các loại, cô không có không gian nên rất khó mang theo xuống nông thôn.
Có mang thì cũng chỉ xách theo được vài cân, nếu không lúc đi xe cộ sẽ vô cùng bất tiện.
Tô Niệm An đã tính toán kỹ rồi, đợi khi nào lừa được chiếc vòng tay không gian của nam chính về túi thì cô mới bắt đầu tích trữ vật tư vào trong đó.
Dĩ nhiên cô cũng tuyệt đối không để người nhà nam chính phải chịu thiệt thòi, cô có thể ăn ngon mặc đẹp thì cả nhà nam chính cũng sẽ được thơm lây!
Lúc ra khỏi cửa, Tô Niệm An liền nhìn thấy Tô Niệm Tích ăn mặc sặc sỡ như một con công xòe đuôi, đứng giữa sân ngẩng cao cổ, dùng ánh mắt vô cùng kiêu ngạo nhìn mình.
“Tô Niệm An! Mày có ý gì hả!”
Tô Niệm Tích cố tình chải chuốt hơn một tiếng đồng hồ, mục đích chính là muốn Tô Niệm An cảm thấy xấu hổ tự ti trước mặt mình, nào ngờ đối phương nhìn thấy cô ta ăn diện xinh đẹp như vậy lại chỉ thản nhiên liếc qua một cái?
Tô Niệm An cảm thấy nữ phụ độc ác Tô Niệm Tích này thật nhạt nhẽo, không có não mà lại còn ngu xuẩn.
“Ý gì là ý gì? Tô Niệm Tích, mặt chị lành lại cũng nhanh thật đấy.” Tô Niệm An cười như không cười nói.
Nghe thấy lời này, Tô Niệm Tích theo bản năng đưa hai tay lên che mặt mình lại.
Gương mặt cô ta, sáng nay Lưu Thúy Lan đã tìm thuốc mỡ bôi lên cho, vết sưng đã giảm đi rất nhiều.
Hơn nữa lúc này, Tô Niệm Tích còn dặm thêm một lớp phấn dày, che đi vết hằn bàn tay mờ mờ trên mặt.
“Tô Niệm An, mày mà còn dám động tay động chân với tao nữa, có tin mẹ tao đánh chết mày không? Sáng nay bà ấy đã nói rồi, mày mà còn dám ra tay, bà ấy sẽ thay tao dạy dỗ mày.” Tô Niệm Tích càng nói càng hăng, ác ý đối với Tô Niệm An trong đáy mắt đã chẳng thèm che giấu nữa.
Tô Niệm An bỗng nhiên làm ra vẻ vô cùng tủi thân nói: “Tại sao lại bảo mẹ chị đánh tôi? Tôi đã làm sai chuyện gì chứ? Tôi cũng đã đồng ý gả thay cho chị rồi, làm đến mức này rồi, tôi còn điểm nào có lỗi với chị nữa?”
Tô Niệm Tích lại tưởng Tô Niệm An sợ hãi, thế là càng lấn lướt hơn.
“Mày có lỗi với tao mà không biết à? Mày có biết hay không, vốn dĩ tao có thể vô lo vô nghĩ làm con gái bảo bối của cha mẹ. Nhưng chính vì sự xuất hiện của mày nên tao mới phát hiện ra mình không phải là con gái ruột của họ. Tất cả đều là do mày! Sao mày không chết quách từ lúc mới sinh đi? Tô Niệm An, mày chỉ là một đứa phế vật không ai thèm nhận, thế mà còn dám lấy đi của nhà tao nhiều tiền như vậy!”
Mấy lời này của Tô Niệm Tích suýt chút nữa đã chọc cho Tô Niệm An bật cười.
Nếu không phải bên cạnh đang có người đứng nhìn, cô thật sự muốn tát vỡ mặt Tô Niệm Tích.
Vừa ngu vừa ác, ở cạnh loại người này thêm một giây thôi Tô Niệm An cũng thấy phí thời gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
