“Tôi chết rồi thì chị đi đâu tìm người gả thay cho chị đây?” Tô Niệm An hỏi ngược lại.
“Dù sao cha mẹ tao chắc chắn cũng sẽ có cách, không cần đến mày thì bọn tao cũng có thể...”
Tô Niệm Tích còn chưa dứt lời thì đã bị một giọng nói ngắt ngang.
“Tô Niệm Tích! Con câm miệng lại cho cha!”
Là Tô Ái Quốc, ông ta đã đứng cách đó không xa nhìn hai người nói chuyện từ nãy đến giờ.
Thế nhưng khi chứng kiến Tô Niệm Tích sỉ nhục và bắt nạt Tô Niệm An, Tô Ái Quốc vẫn luôn không chịu ra mặt.
Mãi đến khi Tô Niệm Tích nói ra câu không cần Tô Niệm An gả thay nữa, Tô Ái Quốc mới bước ra.
Thật châm chọc làm sao, rốt cuộc là loại cha mẹ thế nào mới có thể tàn nhẫn với chính con gái ruột của mình đến mức này chứ.
“Cha... Tô Niệm An bắt nạt con, con mới...”
Tô Niệm Tích còn chưa nói hết câu đã bị Tô Ái Quốc quát ngắt lời.
“Câm miệng! Cha đã đứng ở đây từ sớm rồi, con tưởng cha không biết con vừa nói ra những lời khốn nạn gì à!”
Tô Ái Quốc nhìn đứa con gái nuôi của mình, không khỏi có chút thất vọng.
Quá ngu xuẩn, làm chuyện gì cũng luôn để lại nhược điểm cho người ta nắm thóp.
Mà vừa rồi Tô Niệm An không lên tiếng phản bác Tô Niệm Tích, e là đã sớm biết ông ta đang đứng bên cạnh rồi, chỉ chờ ông ta nghe thấy những lời hỗn xược này của Tô Niệm Tích mà thôi.
Tô Ái Quốc đã nhắc nhở Tô Niệm Tích không biết bao nhiêu lần, bảo cô ta đừng đối đầu với Tô Niệm An vào thời điểm mấu chốt này nữa.
Chỉ cần đối phương ngoan ngoãn thay Tô Niệm Tích xuống nông thôn lấy chồng, đến lúc đó mọi chuyện của nhà họ Tô lại có thể trở về yên bình như cũ.
Vậy mà đã nói bao nhiêu lần rồi, đứa con gái này lại chẳng lọt tai chữ nào.
“Tô Niệm Tích, con mau xin lỗi em gái con đi!”
Ngày mai là có thể giao Tô Niệm An cho người nhà họ Cố rồi, trong thời điểm mấu chốt này, Tô Ái Quốc không muốn nảy sinh thêm rắc rối, cho nên lại bắt Tô Niệm Tích xin lỗi.
Sắc mặt Tô Niệm Tích vô cùng khó coi, cô ta có chút chột dạ vì những lời vừa nói bị cha mình bắt quả tang tại trận.
Thế nhưng nghĩ đến sự cưng chiều bấy lâu nay cha mẹ dành cho mình, Tô Niệm Tích lập tức lại có thêm can đảm.
“Xin lỗi? Lại bắt con xin lỗi? Con mà phải xin lỗi nó! Cha thay đổi rồi, trước đây cha đâu có như vậy!”
Cái loại như Tô Niệm Tích, Tô Niệm An thật sự chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể xoay cho cô ta mịt mù phương hướng.
“Niệm An à, tính tình con bé Tích Tích là vậy đấy, con đừng để bụng nhé.” Tô Ái Quốc lập tức đứng ra đóng vai người hòa giải, cười xòa nói.
Con người Tô Ái Quốc này, thật ra về mặt nhân phẩm đại thể thì không có vấn đề gì quá lớn.
Thế nhưng không hiểu sao, hễ cứ đụng đến chuyện của Tô Niệm Tích là những việc ông ta làm ra luôn vừa vô lý, vừa kỳ quặc lại còn cạn tình cạn nghĩa.
Ví dụ như vì Tô Niệm Tích mà đối xử với con gái ruột như thế này, đứng ở góc độ của Tô Niệm An, con người Tô Ái Quốc thật sự chẳng có nửa điểm tình người.
Thế nhưng về mặt đạo nghĩa, ông ta lại làm ra vẻ chấp nhận được.
Chẳng hạn như cuộc hôn nhân với nhà họ Cố, theo lý mà nói cho dù ông ta không thực hiện thì bây giờ nhà họ Cố cũng chẳng làm gì được ông ta, thế nhưng ông ta lại cứ khăng khăng muốn giữ hôn ước.
Hơn nữa còn bằng lòng giả nhân giả nghĩa trước mặt Tô Niệm An, không dùng biện pháp uy hiếp hay xử lý cứng rắn suốt từ đầu đến cuối để ép Tô Niệm An phải thỏa hiệp.
Nhưng nếu như Tô Ái Quốc thật sự dám dùng biện pháp cưỡng chế bắt Tô Niệm An gả thay, chỉ cần ông ta không giết chết cô, Tô Niệm An nhất định sẽ tìm cách trả đũa lại.
Có điều ở thời đại này, muốn giết một người cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Huống chi Tô Ái Quốc ở Bắc Kinh cũng được coi là nhân vật có máu mặt, đương nhiên không thể để bản thân phải gánh trên lưng một mạng người.
Đây cũng là lý do Tô Niệm An sau khi xuyên không tới luôn dám cứng đối cứng với người nhà họ Tô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
