Thế nhưng trong lúc đưa xấp tiền và phiếu cho Tô Niệm An, Tô Ái Quốc vẫn không nhịn được buông thêm một câu:
“Niệm An à, tuy rằng cha mẹ với con không có nhiều tình cảm sâu đậm, nhưng với tư cách là một người cha, cha vẫn phải nhắc nhở con một điều, có những chuyện không cần phải tính toán quá rạch ròi đâu. Làm người thì nên chừa lại cho nhau một đường lui, sau này còn dễ gặp lại.”
Tô Niệm An giật phắt xấp tiền từ tay Tô Ái Quốc, sau đó cười nhạt một tiếng, đáp lại: “Câu này con cũng xin kính tặng lại cho hai người.”
Đúng là không chịu thiệt một chút nào, nhưng đứa con gái này ban đầu diễn kịch khéo thật đấy, ông ta cứ ngỡ là rất dễ dụ dỗ nữ chứ.
“Được rồi, lát nữa con cứ theo cha đi tìm người nhà họ Cố nhé.” Tô Ái Quốc lại nói tiếp.
“Chẳng phải cha bảo ngày mai sao?” Tô Niệm An cau mày hỏi lại.
“Bây giờ thời gian vẫn còn sớm, đương nhiên là càng sớm càng tốt rồi.”
Để tránh đêm dài lắm mộng, chi bằng cứ để Tô Niệm An sớm xuống nông thôn tìm nhà họ Cố cho xong chuyện.
Tô Niệm An lại chẳng bằng lòng chút nào, cô còn đang tính đi mua sắm chút đồ đạc dự trữ nữa chứ.
Hôm qua rõ ràng đã nói là ngày mai mới tìm người nhà họ Cố đưa cô xuống nông thôn, hiện tại lúc này đã đến thời gian hẹn đâu.
Chiều nay cô còn muốn cầm tiền đi sắm sửa một số thứ cần thiết nữa.
“Hay là cha cứ đi tìm người bên phía nhà họ Cố trước một chuyến để thương lượng xem sao? Thăm dò xem thái độ bên đó thế nào đã? Một khi đã xuống nông thôn rồi thì con muốn lên thành phố một chuyến sẽ khó khăn lắm, con còn đang muốn đi mua chút đồ dùng đây này.”
Tô Niệm An cũng chẳng giấu giếm ý định muốn đi mua sắm đồ đạc của mình, dù sao cầm trong tay một món tiền lớn như vậy mà không mua sắm gì thì mới là chuyện bất thường đúng không?
Tô Ái Quốc dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tô Niệm An hồi lâu, cuối cùng mới gật đầu đồng ý: “Được! Nhưng con muốn đi mua đồ thì để mẹ con hoặc Tích Tích đi cùng nhé. Bằng không... cha không yên tâm đâu.”
Tô Niệm An: “...”
Lão cáo già này, rõ ràng là sợ mình ôm tiền bỏ trốn đây mà!
“Được thôi! Cứ quyết định thế đi.” Tô Niệm An dứt khoát đồng ý ngay tắp lự.
Đến lúc ra ngoài phố, kiếm đại một cái cớ rồi cắt đuôi người đi cùng là xong chứ gì.
“Cứ để Tô Niệm Tích đi cùng con đi, dù sao ngày thường chị ta cũng rảnh rỗi chẳng có việc gì làm.” Tô Niệm An mỉm cười nói thêm một câu.
Tô Niệm Tích đầu óc đơn giản, dễ cắt đuôi hơn nhiều.
Nghe thấy giọng điệu có phần xem thường Tô Niệm Tích của Tô Niệm An, Tô Ái Quốc vừa định mở miệng phản bác thì lại phát hiện ra những lời Tô Niệm An nói dường như đều là sự thật.
Tô Niệm Tích đã mười tám sắp bước sang tuổi mười chín rồi, cũng đến lúc phải sắp xếp cho cô ta một công việc ở cơ quan nào đó để đi làm rồi, cả ngày cứ nhởn nhơ rảnh rỗi, trong đầu nếu không phải nghĩ đến chuyện đi dạo phố mua quần áo đẹp thì cũng chỉ toàn những trò vui chơi lông bông khác.
Trước đây cứ nghĩ rằng đằng nào sau này cũng gả vào nhà họ Cố nên Tô Ái Quốc chưa từng nghĩ đến việc thu xếp công việc cho con gái, nhưng hiện tại thì...
“Ừm, vậy thì bảo Tích Tích đi cùng con.” Tô Ái Quốc lên tiếng đồng ý.
“Được rồi, vậy con về chuẩn bị một chút, lát nữa sẽ ra ngoài.”
Quẳng lại câu nói này, Tô Niệm An quay người bước thẳng ra khỏi phòng làm việc.
Dõi mắt nhìn theo bóng lưng của Tô Niệm An, đáy mắt Tô Ái Quốc lóe lên những tia sáng u ám trầm ngâm.
Đứa con gái này... giá trị lợi dụng thì có đấy, chỉ là tâm không hướng về nhà họ Tô.
Nghĩ đến đây, Tô Ái Quốc không khỏi hối hận vì bao năm qua đã bỏ mặc Tô Niệm An không đoái hoài gì tới.
Những đứa trẻ như Tô Niệm An, từ nhỏ nếu bọn họ chỉ cần ban phát cho cô một chút xíu tình thương thôi thì sợ rằng đối phương đã một lòng một dạ trung thành với nhà họ Tô rồi.
Đáng tiếc thay, đã bỏ lỡ mất khoảng thời gian vàng để lôi kéo tình cảm.
Nghĩ đến đó, Tô Ái Quốc không kìm được khẽ thở dài một tiếng.
Còn Tô Niệm An sau khi quay trở về phòng của mình liền lập tức lôi xấp tiền vừa nhận được ra đếm đi đếm lại từ đầu đến cuối một lượt.
Có tiền rồi, có tiền rồi!
Cuộc hôn nhân này kết tốt đấy chứ! Quả là điềm lành mà!
Còn chưa bắt đầu kết hôn mà đã thu về được ngần ấy tiền và tem phiếu rồi!
Tâm trạng của Tô Niệm An lúc này tốt vô cùng, chỉ có điều cầm ngần này tiền trong tay cũng quá mức lộ liễu và bắt mắt, nếu có thể cất vào một nơi an toàn thì tốt biết mấy.
Lần xuyên không này sao chẳng có lấy một chút phúc lợi nào thế nhỉ? Chẳng hạn như không gian tùy thân các thứ.
Cô đọc tiểu thuyết thấy người ta xuyên không ai ai cũng đều có không gian cả mà.
Không gian sao? Khoan đã? Khoan hãy nói! Thực sự là có đấy chứ!
Tô Niệm An dở khóc dở cười, cái đầu óc này của mình bị làm sao thế này, sao lại có thể quên béng mất tình tiết quan trọng đến nhường này cơ chứ.
Phải nhanh chóng đi tìm Cố Thanh Dữ mới được, tuyệt đối không thể để nữ chính nhanh chân đến trước cướp mất, nhất định phải đoạt lấy chiếc vòng tay không gian đó về tay mình!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



