Ăn liền một hơi hai chiếc bánh bao to tướng, Tô Niệm An có chút bị nghẹn bèn vội vàng lấy một cái bát múc một bát nước đun sôi để nguội vừa nấu trong nồi.
Ở thời đại này thực ra mọi người đa phần vẫn trực tiếp uống nước lã nhưng Tô Niệm An đã có thói quen uống nước đun sôi để nguội rồi.
Đợi đến lúc xuống nông thôn, e là không thể kỹ tính cầu kỳ như vậy được nữa.
Tuy nhiên nước ở nông thôn đa phần là nước suối tự nhiên, hoàn toàn tinh khiết không bị ô nhiễm, uống trực tiếp cũng chẳng sao.
Còn nước ở thành phố này thì... tốt nhất vẫn nên đun sôi lên uống cho lành.
Uống xong một bát nước, Tô Niệm An không kìm được ợ một tiếng thật to.
Vợ chồng Tô Ái Quốc chẳng có chút tình cảm nào với nguyên chủ, biết đâu chừng bọn họ thật sự có thể làm ra cái trò không nấu cơm trưa cho cô ăn cũng nên.
Tô Niệm An dùng tờ báo cũ bọc mấy chiếc bánh bao còn lại vào.
Vừa làm xong động tác này thì cô liền cảm nhận được có tiếng bước chân đang tiến lại gần.
Sau đó Tô Niệm Tích liền xuất hiện ở cửa nhà bếp.
Cái mũi của cô ta hít hà một hồi thật mạnh vào trong bếp, sau đó dồn ánh mắt chằm chằm lên người Tô Niệm An.
“Mày nấu cái gì đấy? Sao mà thơm thế? Mày ăn trộm thịt trong nhà rồi đúng không?”
Cái giọng điệu chất vấn hống hách này, người ngoài nhìn vào khéo lại tưởng Tô Niệm An là kẻ trộm thật không chừng.
“Chậc chậc chậc, tôi thấy mũi của chị có vấn đề thì mau đi bệnh viện khám gấp đi, ở cái chỗ này mà chị ngửi ra được mùi thịt cơ à?” Tô Niệm An với vẻ mặt đầy khinh bỉ cất lời.
Nghe thấy câu nói này của cô, mặt Tô Niệm Tích lập tức đỏ bừng lên.
Bởi vì Tô Niệm An nói không sai chút nào, trong bếp quả thực chẳng có lấy một chút mùi thịt nào cả.
Thế nhưng mùi hương lúc này lại quá đỗi thơm ngon, Tô Niệm Tích nhất thời không sao miêu tả nổi.
“Vậy mày làm cái gì mà thơm thế? Có phải mày ăn trộm đồ ăn trong nhà không? Mau giao ra đây!”
Cái điệu bộ làm chủ đi bắt kẻ trộm này khiến Tô Niệm An bật cười thành tiếng.
“Mày... mày cười cái gì! Tô Niệm An, tao khuyên mày tốt nhất đừng có đắc ý. Đừng tưởng mày gả vào nhà họ Cố thì nghĩ là mình đã làm được chuyện gì ghê gớm lắm cho nhà họ Tô này. Nói trắng ra thì trước đây mày bị đưa về nông thôn, những ngày tháng sống ở dưới quê của mày còn chẳng bằng một con chó nuôi trong nhà tao đâu.”
Chỉ một câu nói này đã hoàn toàn chọc giận Tô Niệm An bùng nổ cơn thịnh nộ.
Cả cuộc đời nguyên chủ chỉ toàn chịu khổ chịu cực, vậy mà cái thứ kinh tởm chiếm đoạt vị trí của người khác lại dám chạy đến trước mặt cô diễu võ giương oai, buông ra những lời sỉ nhục cay độc như thế.
Thật đúng là chuyện có thể nhẫn nhưng nhục thì không thể nhịn nổi!
Cô lao thẳng một mạch tới trước mặt Tô Niệm Tích, khi đối phương còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tô Niệm An đã vung tay giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Tô Niệm Tích.
Một tiếng “chát” vang dội giòn tan, Tô Niệm Tích bàng hoàng ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt nhìn Tô Niệm An với vẻ không thể tin nổi.
Ai ngờ bên má còn lại cũng lập tức bị tát thêm một cú trời giáng đau điếng.
“Á á á á á á... Tô Niệm An! Tao liều mạng với mày!”
Tô Niệm Tích vừa dứt lời, định lao lên thì đã bị Tô Niệm An với thân thủ nhanh nhẹn túm chặt lấy bím tóc đuôi sam trên đầu, sau đó quăng mạnh một cái sang một bên.
Nói thật chứ, thân thể này của nguyên chủ tuy do lâu ngày ăn không đủ no, kham khổ dẫn đến suy dinh dưỡng.
Nhưng nhờ quanh năm suốt tháng làm việc nặng nhọc nên sức lực lại lớn đến kinh người.
Cô nhấc bổng Tô Niệm Tích lên chẳng khác nào xách một con gà con nhẹ bẫng.
Tô Niệm An suốt cả đêm qua nhịn đói, trong đầu chỉ nghĩ đến việc trời mau sáng để làm đồ ăn ngon, chẳng có tâm trí đâu mà suy nghĩ những chuyện khác.
Thế nhưng không ngờ lúc này cô lại kinh ngạc phát hiện ra bản thân mình sở hữu sức mạnh như trâu mộng.
Sức khỏe lớn thế này thật là tốt, ít nhất khi có kẻ nào muốn bắt nạt cô thì cô vẫn có thể dùng chính sức lực trời ban này để đánh trả lại một trận ra trò.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

