Tô Niệm Tích bị Tô Niệm An hất văng ra ngoài, ngã nhào thẳng vào đống tro bếp dưới hố lửa, trong chốc lát toàn thân và mặt mũi đều lấm lem đen sì.
Cô ta theo phản xạ định chống tay đứng dậy nhưng lại thấy Tô Niệm An đang từng bước tiến về phía mình.
Nghĩ đến nỗi sợ hãi vừa bị sức mạnh áp đảo của đối phương khống chế ban nãy, Tô Niệm Tích vô thức lùi về phía sau, lòng bàn tay lại vớ phải thêm một đống tro tàn.
“Tô Niệm An! Mày điên rồi sao! Mày dám đối xử với tao như thế này, cha mẹ... cha mẹ tuyệt đối sẽ không tha cho mày đâu!” Tô Niệm Tích nhìn chằm chằm Tô Niệm An, không hiểu nổi tại sao con người trước mặt lại đột nhiên thay đổi chóng mặt như vậy.
Mấy hôm trước, khi mới bước chân về nhà họ Tô, cô vẫn còn giữ cái bộ dạng khép nép nhút nhát, thế mà lúc này lại dám ra tay đánh cô ta!
Cho nên cái vẻ ngoan ngoãn trước kia chắc chắn đều là giả vờ cả.
Đúng rồi, nhất định là như thế, cô ta nhất định phải mách với cha mẹ, tâm cơ của Tô Niệm An quá thâm sâu, sau này tuyệt đối không thể để cô ở lại nhà họ Tô thêm nữa.
Tô Niệm An lại thong thả ngồi xổm xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt Tô Niệm Tích.
“Tô Niệm Tích, nếu tôi là chị thì mấy ngày này tôi sẽ ngoan ngoãn an phận một chút. Chiếm đoạt thân phận con gái nhà họ Tô của tôi, lại còn bắt con gái ruột nhà họ Tô phải đi gả thay cho chị, bây giờ còn dám vác mặt đến trước mặt người trong cuộc như tôi để châm chọc mỉa mai, chị nghĩ mình là ai chứ? Hai vợ chồng nhà họ Tô dù thế nào đi nữa cũng là cha mẹ ruột của tôi, chị nghĩ mình vừa nói tôi sống không bằng một con chó nhà họ Tô, hai người bọn họ nghe xong sẽ thấy vui vẻ sao? Bảo chị độc ác thì đúng thật nhưng chị lại quá đỗi ngu xuẩn!”
Câu nói cuối cùng, Tô Niệm An hoàn toàn nói thật lòng.
Tô Niệm Tích mang tiếng là nữ phụ phản diện độc ác trong tiểu thuyết, chẳng lẽ bị tác giả hạ thấp chỉ số thông minh rồi sao? Một nữ phụ độc ác thực sự chẳng phải nên là loại giết người không thấy máu hay sao?
Dường như thực sự bị những lời nói của Tô Niệm An dọa cho khiếp sợ, đôi môi của Tô Niệm Tích run rẩy bần bật, muốn nói điều gì đó nhưng rốt cuộc lại chẳng dám thốt ra lời nào.
Chủ yếu là cô ta cũng chẳng dám nhiều lời nữa, lúc này trong nhà không có ai, chỉ có mỗi cô ta và Tô Niệm An ở nhà.
Nếu cô ta thực sự lỡ miệng nói ta điều gì, Tô Niệm An lại ra tay đánh cô ta tiếp thì biết làm thế nào?
Đứng trước sức mạnh vũ lực tuyệt đối, mọi âm mưu quỷ kế đều chỉ là trò hề vô dụng!
“Đây là nhà họ Tô, tôi là con gái ruột của gia đình này, chị mở miệng ra là bảo tôi ăn trộm, trong lòng tôi đang thấy rất khó chịu đấy...”
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng động.
Ối chao, hai vợ chồng già đã rút tiền quay về rồi, tiền và tem phiếu của mình sắp sửa vào tay rồi đây.
Tô Niệm An cũng chẳng còn tâm trí đâu mà dạy dỗ Tô Niệm Tích nữa, dứt khoát đứng bật dậy.
Ăn no có khác, lúc này cảm giác sức lực dồi dào hơn hẳn so với lúc mới xuyên không đến ngày hôm qua.
Tô Niệm Tích cũng nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cô ta như vớ được chiếc phao cứu sinh, vội vàng hướng ra phía ngoài gào khóc: “Cha mẹ ơi, con ở trong này, mau vào cứu con với...”
Cái giọng nũng nịu chảy nước kia hoàn toàn khác hẳn với thái độ hống hách lúc nói chuyện với Tô Niệm An ban nãy.
Đúng là biết diễn thật, chuẩn một ả trà xanh chính hiệu!
Tô Niệm An thầm cảm thấy may mắn vì mình là người xuyên không tới, bằng không thật sự chẳng tìm ra từ ngữ thích hợp nào để mắng chửi Tô Niệm Tích cho hả dạ.
Người bên ngoài nghe thấy tiếng động liền vội vã chạy thẳng về phía nhà bếp.
“Tích Tích, Tích Tích à...” Tiếng của Lưu Thúy Lan từ bên ngoài vọng vào.
Bà ta dường như chỉ sợ Tô Niệm Tích xảy ra chuyện gì bất trắc, sự quan tâm lo lắng dành cho Tô Niệm Tích quả thực vô cùng chân thành và tha thiết.
May mà người đang đứng ở đây lúc này không phải là nguyên chủ, bằng không e là tâm lý lại suy sụp thêm một lần nữa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


