Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Niệm An vừa thức dậy liền đi thẳng vào bếp.
Cơ thể này không biết bị làm sao nữa, có lẽ vẫn đang trong độ tuổi phát triển nên lúc này đói cồn cào cả ruột gan.
Thực ra vào nửa đêm hôm qua, Tô Niệm An đã bị cơn đói cồn cào làm cho không ngủ nổi rồi.
Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của mình, cô đành phải cắn răng chịu đựng cơn đói mà chìm vào giấc ngủ.
Nguyên chủ này so với dung mạo vốn có trước kia của Tô Niệm An vẫn có sự khác biệt rất lớn nhưng lại có tới ba phần tương đồng.
Bản thân Tô Niệm An trước đây tuy không tính là quá bình thường nhưng cũng không xinh đẹp rực rỡ đến mức như nguyên chủ.
Gương mặt hiện tại này quả thực chính là phiên bản nâng cấp hoàn hảo từ gương mặt cũ của Tô Niệm An. Mọi khuyết điểm trên từng đường nét đều được gom góp và chỉnh sửa lại vô cùng hoàn mỹ.
Dù quanh năm suốt tháng phải làm lụng đồng áng vất vả, làm đủ mọi việc nhà nhưng làn da của nguyên chủ lại mịn màng đến khó tin. Hôm qua Tô Niệm An soi gương mà chẳng thể tìm thấy nổi một lỗ chân lông nào.
Cho nên mới nói, có những người đẹp thực sự là do trời sinh, dùng bao nhiêu loại mỹ phẩm dưỡng da cũng chẳng bằng vẻ đẹp trời ban sẵn có.
Lúc trước, khi nhìn thấy Tô Niệm Tích, Tô Niệm An còn thấy cô ta khá xinh đẹp nhưng khi nhìn vào gương mặt hiện tại của chính mình, cô cảm thấy bản thân chỉ cần ăn diện chải chuốt lên một chút là sẽ đẹp hơn Tô Niệm Tích gấp bội phần.
Chỉ vì bị suy dinh dưỡng trong thời gian dài nên khuôn mặt của Tô Niệm An trông có chút nhợt nhạt thiếu sức sống, điều này về sau chỉ cần bồi bổ lại là được.
Tô Niệm An vô cùng hài lòng đối với diện mạo hiện tại của mình.
Điểm duy nhất khiến cô không vừa ý chính là đôi bàn tay thô ráp đầy những vết sẹo này.
Quả không hổ danh là người làm nông, một cô gái nhỏ mới mười tám tuổi mà lúc này đôi bàn tay đã chai sạn hết cả rồi.
Tô Niệm An khẽ thở dài một tiếng, bước vào bếp rồi tự mình nhóm lửa bắt đầu làm bữa sáng.
Cô vốn dĩ là đứa trẻ lớn lên ở vùng nông thôn, từ nhỏ đã nếm trải đủ cảnh nghèo khó nên rất chăm chỉ. Vì vậy khi sống lại một đời cô không có suy nghĩ muốn an nhàn nằm ngửa hưởng thụ.
Cho nên lúc này, dù có xuyên đến thập niên 70 không có bếp từ cũng chẳng có bếp gas thì việc nấu một bữa cơm đối với Tô Niệm An vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay.
Từ sáng sớm, vợ chồng Tô Ái Quốc đã ra khỏi nhà, Tô Niệm An đoán chừng chắc là đi chuẩn bị tiền cho cô rồi.
Nhân lúc bọn họ không có ở nhà, cô phải ăn thật nhiều mới được.
Bằng không lát nữa hai người họ mà muốn tranh giành đồ ăn với cô thì Tô Niệm An thật sự khó lòng từ chối.
Dù sao cũng vừa nhận của người ta một món tiền lớn, chẳng lẽ một bữa cơm cũng keo kiệt bủn xỉn sao? Tô Niệm An tự nhận thấy bản thân mình vẫn là người rất rộng lượng.
Món sở trường nhất của Tô Niệm An chính là các loại đồ tráng miệng và bánh ngọt.
Nhưng tay nghề nấu các món ăn thường ngày của cô cũng chẳng tầm thường chút nào, trước đây từng có một người bạn mở nhà hàng muốn bỏ ra mức lương cao ngất ngưởng để mời Tô Niệm An về làm bếp trưởng năm sao nhưng đã bị cô thẳng thừng từ chối.
Đi làm thuê là chuyện không bao giờ có thể, cả đời này tuyệt đối không đi làm thuê.
Tô Niệm An yêu thích sự tự do, không thích những quy tắc trói buộc gò bó bản thân, cho nên cô chỉ thích hợp tự mình đứng ra làm chủ kinh doanh.
Trong bếp chẳng còn thức ăn gì nữa, ở thời đại này ngay cả những gia đình như nhà họ Tô thì trong bếp cũng không bao giờ tích trữ sẵn thức ăn thừa.
Tô Niệm An bất đắc dĩ đành phải lấy bột mì ra, dự định làm vài cái bánh bao chay để ăn.
Lúc này chẳng có món mặn gì, trên người nguyên chủ lại không có tiền, muốn ra ngoài mua thức ăn lại càng không thể.
Ừm...
Ngon thật, ngon tuyệt vời luôn!
Tô Niệm An đã cho thêm chút đường vào trong bột mì nên chiếc bánh bao thoang thoảng vị ngọt thanh mát dịu nhẹ.
Tô Niệm An không biết phải diễn tả thế nào, hơn nữa cũng không rõ có phải do bản thân quá đói hay không mà cô cảm thấy đây là xửng bánh bao ngon nhất mà mình từng làm ra từ trước đến nay.
Tô Niệm An chưa bao giờ biết rằng bản thân khi ăn uống lại có lúc “ăn như hổ đói” thế này.
Chủ yếu là vì quá đói rồi, nguyên chủ đáng thương này e là từ bé đến lớn chưa từng được ăn một bữa no nê thực sự bao giờ nhỉ?
Cho nên lúc này đối với đồ ăn lại khao khát đến thế, có thể coi như phản xạ sinh lý hoàn toàn vô thức của Tô Niệm An.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


