Đồng tử Tần Tuy Tuy co rút lại. Chu Trạch Thành? Nam chính của cuốn sách đây mà! Con trai cưng của tác giả!
Cô nhớ ra rồi, trong truyện đúng là có tình tiết này. Sau khi chiếm đoạt tài sản nhà họ Tần, Chu Trạch Thành lặng lẽ về vùng đảo Quỳnh Đài này xuống nông thôn, sau đó nhờ thiên thời địa lợi đã thu mua lượng lớn đất đai tại một làng chài nhỏ - chính là Thâm Quyến sau này, rồi phất lên trở thành tỷ phú nhờ làn gió đổi mới.
Nghĩ đến việc trong truyện gốc, cô cứ hễ gặp nam chính là chết, giờ gặp một cái là bị thương ngay, đúng là đen đủi! Quan trọng hơn là nơi anh chàng này xuống nông thôn lại trùng khớp với điểm đến của cô! Tim Tần Tuy Tuy đập thình thịch, thôi xong rồi, "con cưng" của tác giả đuổi theo đến tận đây để cướp tài sản của cô rồi!
Cô hết cả cơn say sóng, chạy bán sống bán chết về phòng mình. Không dây vào được thì cô trốn vậy!
Tần Tuy Tuy nằm bẹp trên giường ngủ nướng tận trưa ngày hôm sau. Lúc đang xếp hàng xuống tàu, cô tình cờ gặp lại cô gái thanh niên tri thức đã đổi phòng với mình.
Vì mua vé sát giờ nên cô chỉ mua được vé phòng tám người, cuối cùng đành phải chi thêm tiền để đổi lấy một phòng hạng nhất dành cho hai người từ tay một cô gái xinh đẹp trên tàu.
Thấy sắc mặt Tần Tuy Tuy trắng bệch, môi không chút huyết sắc, cô gái nọ bước tới hỏi thăm: "Đồng chí, cô không sao chứ? Nhìn mặt cô kém lắm, có chỗ nào không khỏe à?"
Tần Tuy Tuy xua tay, nở nụ cười yếu ớt: "Cảm ơn cô, tôi không sao đâu, chỉ là hơi say sóng chút thôi. Xuống tàu nghỉ ngơi một lát là ổn ấy mà!"
Cô gái gật đầu, tiến lại gần một chút để Tần Tuy Tuy có chỗ tựa vào. Tần Tuy Tuy thầm cảm động, đúng là con gái luôn là sinh vật tuyệt vời nhất trên đời này!
Cô bạn kia chủ động mở lời: "Đồng chí cũng đi xuống nông thôn à? Tôi tên là Tô Vận Di, năm nay 20 tuổi, tôi về đội Quang Minh, thị trấn Giang Hội, thành phố Nhai Sơn. Lúc nào rảnh cô ghé chỗ tôi chơi nhé!" Tô Vận Di rất có thiện cảm với cô em gái nhỏ có làn da trắng ngần, gương mặt xinh xắn như hoa đào này.
Nào ngờ, Tần Tuy Tuy vừa nghe xong thì như bị sét đánh ngang tai, chết lặng tại chỗ.
Trời đất ơi ai thấu cho cô không, cô vừa gặp được nữ chính rồi! Trong nguyên tác, nữ chính là con gái giám đốc nhà máy dệt, không chỉ xinh đẹp mà còn cực kỳ có tài thiết kế thời trang. Rõ ràng cô ấy có thể làm nên nghiệp lớn, nhưng sau khi gặp nam chính lại tình nguyện từ bỏ sự nghiệp, lui về làm bà nội trợ ngày ngày nấu cơm rửa bát, lại còn phải đấu trí đấu dũng với đám "ong bướm" vây quanh anh ta. Nghĩ thôi đã thấy uất ức thay!
Tần Tuy Tuy vội vàng gật đầu lia lịa: "Chào đồng chí Tô! Tôi là Tần Tuy Tuy, mình đến đơn vị tìm hôn phu, cũng ở trấn Giang Hội đây! Nhất định tôi sẽ qua tìm cô chơi!"
Cô chỉ mới thấy ảnh anh năm 15 tuổi, giờ anh đã 23 rồi, làm sao mà giống hệt như xưa được?
Tần Tuy Tuy đeo chiếc túi vải hoa nhỏ, tay xách vali, đứng ngơ ngác giữa bến tàu lộng gió.
Ngược lại, Bùi Cửu Ngạn - người đã đứng đợi dưới bóng cây suốt năm tiếng đồng hồ - lại nhận ra cô gái nhỏ đang đứng thẫn thờ kia ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chẳng có lý do gì khác, đơn giản vì cô có làn da quá trắng, khí chất lại nổi bật, đứng giữa đám đông vô cùng bắt mắt. Chỉ là cô bé rạng rỡ trong ký ức của anh, sao lúc này sắc mặt lại trắng bệch đến đáng sợ thế kia?
Bùi Cửu Ngạn nhíu mày, sải bước đi tới.
Tần Tuy Tuy nhìn người đàn ông cao lớn đột nhiên xuất hiện trước mặt mình. Trong ảnh, Bùi Cửu Ngạn năm 15 tuổi cũng vai rộng eo thon, dáng người cao ráo, nhưng anh chàng đó trắng hơn người này nhiều, chắc chắn không phải anh ta! Cô nhanh chóng rời mắt đi chỗ khác, tiếp tục tìm kiếm trong đám đông.
Nhìn vẻ mặt ghét bỏ trong mắt cô gái nhỏ, Bùi Cửu Ngạn giận đến mức buồn cười. Anh nghiến răng, chậm rãi thốt ra tên cô:
"Tần Tuy Tuy!"
Tần Tuy Tuy sững sờ, lại nhìn chằm chằm Bùi Cửu Ngạn một hồi lâu, vẫn không thể nào liên tưởng người đàn ông này với chàng thiếu niên trong ảnh. Cô gãi đầu đầy lúng túng, buột miệng hỏi một câu: "Anh than đen này, anh là ai thế?"
"Phụt! Ha ha ha ha ha!"
Phía sau vang lên mấy tiếng cười sảng khoái, giọng Trì Đông Lâm truyền đến: "A Ngạn, vợ chưa cưới của cậu không nhận ra cậu kìa!"
Nghe thấy cách gọi tên đó, Tần Tuy Tuy giật mình lùi lại một bước. Anh anh anh... thật sự là Bùi Cửu Ngạn sao?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)