Chợ đen cái gì cũng có, thậm chí có cả lợn vừa mới mổ xong làm Tần Tuy Tuy nhìn mà thèm, cô liền tiến lên mua hẳn nửa con lợn. Ông cụ bán thịt phấn khởi quá, không chỉ giúp cô pha thịt thành từng miếng nhỏ mà còn giới thiệu thêm cả người em của mình cho cô. Tần Tuy Tuy cũng không làm ông thất vọng, cô mua luôn hai mươi con gà con và hai mươi con vịt con để đem vào không gian nuôi.
Tần Tuy Tuy mang một chiếc gùi lớn, bên trên phủ mảnh áo cũ vá chằng vá đục, đồ đạc cứ xếp vào gùi nhưng thực chất là chuyển thẳng vào không gian, chẳng ai hay biết. Trong chợ đen có người tuần tra thường xuyên nên cô cũng không lo bị cướp.
Rời khỏi chợ đen, Tần Tuy Tuy phi thẳng đến trung tâm thương mại. Đầu tiên là quầy thực phẩm, cô lấy luôn mười hộp bột sữa mạch nha, kẹo sữa thỏ trắng, kẹo hoa quả, kẹo xốp mỗi loại vài cân. Bánh bông lan, bánh quy giòn, bánh gạo cũng gom mỗi thứ một ít. Xong xuôi cô lên tầng hai khu quần áo, mua thêm mấy chiếc sơ mi, quần dài, hai đôi giày vải trắng và một đôi giày giải phóng.
Những thứ khác cô không mua thêm nhiều, vì đồ dùng hàng ngày như phích nước, bình tông, cốc tráng men, chậu rửa mặt, hay cả váy liền thân và giày da cô đều đã có sẵn. Nhóm người "khám nhà" lúc trước chỉ lấy đi những đồ quý giá, còn những vật dụng này vẫn còn nguyên.
Mua sắm xong xuôi đã gần mười một giờ, cô tìm chỗ vắng bỏ hết đồ vào không gian rồi chạy đi mua vé tàu chuyến mười hai giờ trưa, kịp lên tàu vào phút chót. Khi con tàu rời bến, lòng cô mới thực sự nhẹ nhõm. Cô tự nhủ phải bảo vệ bản thân thật tốt thì mới có cơ hội đón bố mẹ về nhà.
...
Ở một diễn biến khác, nhận được điện tín của ông Tần, Bùi Cửu Ngạn khẽ nhướn mày. Cô vợ chưa cưới nhỏ bé của anh sắp đến rồi sao?
Mẹ anh và bà Tần là bạn bè thân thiết từ thời con gái. Khi Tuy Tuy còn chưa chào đời, hai bà mẹ đã định sẵn hôn ước từ trong bụng mẹ. Sau này ông Bùi được điều chuyển công tác về thủ đô, anh cũng chưa có dịp gặp lại cô từ khi cô ra đời.
Nhưng thực ra sau đó anh đã lén về xem vài lần. Lần đầu tiên, anh thấy cô bé bị ông nội đuổi theo làm bia ngắm, vậy mà cô có thể chạy nhanh như cắt, anh đã bí mật nhặt đôi giày da nhỏ cô đánh rơi đem để trước cửa nhà họ Tần.
Lần thứ hai, anh thấy cô bé giơ ngón tay thối với cậu bạn học tỏ tình với mình, còn mắng người ta là đồ lợn béo. Anh đã ngồi xổm ngoài cổng trường suốt buổi chiều, đợi tan học liền chặn đường trùm bao tải đánh cho cậu chàng kia một trận.
Lần thứ ba, thấy hai tên lưu manh lảng vảng trêu chọc cô và bạn bè trên phố, anh định ra tay "anh hùng cứu mỹ nhân", ai ngờ cô bé đã rút ra một loại bột gì đó thổi về phía chúng. Kết quả là hai tên kia bị tiêu chảy ngay giữa đường, xấu hổ không còn lỗ nào mà chui...
Giờ thì cô sắp đến đây rồi?
Bùi Cửu Ngạn nhớ lại lời mẹ dặn dò kỹ lưỡng: "Con làm việc ở đảo Quỳnh Đài thì lo mà giữ mình, đừng có lăng nhăng, đợi Tuy Tuy đến tìm. Mẹ chỉ nhận mỗi con bé làm con dâu thôi đấy, con cũng phải chủ động lên, nếu không để người ta cướp mất thì có cưỡi sóng ra biển cũng chẳng đuổi kịp đâu!"
Bùi Cửu Ngạn sải bước tiến về phía trước, đi được vài bước bỗng nhớ ra điều gì, anh quay lại bảo người đi sau: "Ngày mai tôi không đi xem mắt cùng cậu được nữa, tôi phải ra bến cảng đón người."
Trì Đông Lâm ngơ ngác, chẳng phải đã hứa rồi sao? Sao nói đổi là đổi ngay được? Anh ấy bất mãn hỏi: "Đón ai thế?"
Bùi Cửu Ngạn đã đi xa, nhưng cơn gió vẫn kịp thổi lại giọng nói đầy đắc ý của anh: "Vợ chưa cưới!"
...
Anh chàng thấy vậy đành thôi, lại bồi thêm một câu: "Tôi là thanh niên tri thức xuống nông thôn đợt này, về đội Quang Minh, thị trấn Giang Hội. Tôi tên là Chu Trạch Thành, ở phòng 208 tầng hai, nếu cô thấy không khỏe cứ đến tìm tôi bất cứ lúc nào!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
