Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người đàn ông với đôi mày kiếm mắt sáng, toát ra khí thế lạnh lùng này hoàn toàn khác xa với "mỹ nam trắng trẻo" trong ảnh mà! Cô không nhận ra cũng là lẽ thường tình thôi!
Tuy nhiên, cô nhanh chóng nhớ lại lời dặn của mẹ: phải dịu dàng, ngoan ngoãn, cư xử đúng mực, lúc cần thiết thì làm nũng một chút để làm tròn vai vị hôn thê, tuyệt đối không được để người ta hủy hôn. Dù sao hiện giờ anh là người duy nhất cô có thể nương tựa!
Cô trấn tĩnh lại, rón rén tiến lên một bước, níu lấy vạt áo Bùi Cửu Ngạn khẽ lắc lắc, gọi bằng cái tên thân mật từ thời cả hai còn viết thư cho nhau: "Anh Cửu, anh thay đổi nhiều quá, làm em nhất thời không nhận ra thôi mà..."
Tim Bùi Cửu Ngạn khẽ hẫng một nhịp. Anh nhớ năm mình 10 tuổi, mẹ anh hớn hở từ bưu điện chạy về, giơ cao tờ giấy thư màu hồng: "Con dâu tương lai gửi thư cho con này!"
Nghe nói đó là bức thư đầu tiên Tần Tuy Tuy viết sau khi học chữ năm 5 tuổi. Lúc đó anh còn tỏ vẻ khinh khỉnh, một con bé 5 tuổi thì viết được cái gì cơ chứ?
Thế rồi đêm đó, anh lại lén thắp đèn, hì hục đánh vần những dòng chữ tròn vo đầy những ký hiệu phiên âm suốt cả buổi trời mới đọc hiểu được bức thư "nửa chữ nửa hình" kia.
Anh còn lưỡng lự mấy ngày, dưới sự thúc giục của mẹ mới "miễn cưỡng" viết thư trả lời cô bé. Anh tự trấn an mình rằng, chủ yếu là để dạy con bé đó cách viết thư sao cho đúng chuẩn.
Cứ như vậy, từ năm Tần Tuy Tuy 5 tuổi, hai người đã bắt đầu trao đổi thư từ. Cho đến năm cô 10 tuổi, bắt đầu biết ngắm trai đẹp, cô hết làm nũng lại đến ăn vạ, nhất định bắt anh phải gửi ảnh cho bằng được.
Trì Đông Lâm, Bùi Cửu Ngạn và Tống Vân Lai là ba người bạn nối khố lớn lên cùng nhau. Họ đã biết đến sự tồn tại của Tần Tuy Tuy từ lâu, trước đây cũng từng vài lần chào hỏi cô qua điện thoại, nên dù chưa gặp mặt nhưng vẫn rất tự nhiên với "cô em gái" này.
Tần Tuy Tuy giờ đây nghe đến chữ "tàu" là cơ thể đã có phản xạ muốn nôn.
"Oẹ!" Cô khan một tiếng, cúi người bắt đầu nôn ra nước chua.
Bùi Cửu Ngạn cau mày, đợi cô nôn xong liền cúi xuống bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, tống vào trong xe rồi lao thẳng đến bệnh viện quân y.
Đến khi họ rời khỏi bệnh viện, gần như cả khu tập thể quân đội đều biết: Vị hôn thê của Trung đoàn trưởng Bùi đến rồi!
Vì thế trên đường về khu nhà, Tần Tuy Tuy cảm thấy mình giống như khỉ trong rạp xiếc, đi đến đâu cũng có những ánh mắt đổ dồn vào.
Gồng mình cười giả trân suốt quãng đường, cuối cùng cô cũng đến được nơi ở của Bùi Cửu Ngạn. Với cấp bậc Trung đoàn trưởng, anh được phân một căn nhà độc lập, là một ngôi nhà hai tầng có sân nhỏ. Chỉ là bình thường anh hay ở ký túc xá với Trì Đông Lâm và Tống Vân Lai cho tiện, nên căn nhà này thường xuyên để trống.
Biết Bùi Cửu Ngạn tạm thời không ở chung với mình, Tần Tuy Tuy thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng hơi thở ấy còn chưa kịp dứt thì cánh cửa sân đột nhiên mở ra từ bên trong, một cái đầu nhỏ ló ra.
"Mẹ ơi!"
"Cô có phải là mẹ con không?!"
Giọng nói có chút phấn khích vang lên từ phía dưới. Tần Tuy Tuy cúi đầu nhìn, trời đất quay cuồng, đây đây đây... sao lại lòi ra thêm một "cục than đen" nhỏ xíu thế này!
Tống Vân Lai từ trong nhà bước ra, bế thốc "cục than đen nhỏ" dưới đất lên rồi cười lớn: "Tán Tán à, giờ cô ấy vẫn chưa là mẹ con đâu. Đợi đến khi cô ấy kết hôn với bố Bùi của con thì mới chính thức là mẹ con được!"
Nói xong, anh ấy quay sang cười chào Tần Tuy Tuy: "Chào đồng chí Tần, à không, chào em gái Tuy Tuy. Anh là Tống Vân Lai, trước đây chúng mình từng nói chuyện qua điện thoại rồi, em còn nhớ không?"
Tần Tuy Tuy mỉm cười gật đầu, lịch sự đáp lời: "Chào anh Tống ạ."
Nhìn thấy Bùi Cửu Ngạn đứng sau lưng Tần Tuy Tuy, đôi mắt tròn xoe của Tán Tán lập tức sáng bừng lên. Thằng bé lao vào lòng Bùi Cửu Ngạn, reo hò vui sướng: "Ba ơi! Cuối cùng ba cũng về rồi! Con nhớ ba lắm!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




