Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Độc Miệng Của Diêm Vương "Mặt Than" Chương 3: Chương 3

Cài Đặt

Chương 3: Chương 3

Đẩy cánh cửa sau bị củi lửa trong bếp che khuất ra, đằng sau thế mà lại còn một cái nhà kho, cửa kho bị xích sắt quấn quanh, còn khóa mấy ổ khóa liền. Tần Tuy Tuy lôi cái cưa máy chạy xăng hiệu Hữu Nghị còn mới tinh trong phòng dụng cụ của gia đình từ không gian ra, tiếng động cơ vang lên ầm ầm cưa đứt xích sắt, đẩy cửa nhìn vào, bên trong chất đầy hàng ngàn cân gạo và bột mì trắng, còn có không ít các loại đậu, ngũ cốc, đồ khô, đường đỏ đường trắng, muối, dầu, giấm, dầu mè, sốt mè... Khá lắm, con chuột này không chỉ trộm đồ nhà mình, mà còn trộm cả đồ công, tiệm cơm quốc doanh chắc sắp bị ông ta dọn sạch rồi nhỉ? Tần Tuy Tuy không chút khách khí thu tất cả vào không gian.

Thu đến cuối cùng mới phát hiện, dược liệu còn sót lại của nhà cô, còn có thuốc lá rượu trà ba cất giấu, cùng với tổ yến, bong bóng cá, sò huyết, ngân nhĩ... mấy loại đồ tẩm bổ mẹ trân quý, tất cả đều được giấu trong một cái tủ gỗ khổng lồ không mấy bắt mắt nằm sau đống lương thực. Con chuột này, đúng là biết giấu thật!

Làm xong một hồi này, trời đã hơn bốn giờ sáng, Tần Tuy Tuy đứng trong sân, lại thu nốt hai chiếc xe đạp nam vào không gian, nhìn nhà họ Dương trở nên y hệt nhà họ Tần, trống huơ trống hoác gió lùa tứ phía, trong lòng mới thấy thoải mái hơn nhiều.

Cô tìm giấy bút từ trong không gian, dùng tay trái viết một lá thư tố giác, đính kèm cuốn sổ ghi chép Dương Kiện Khang dùng để ghi lại việc "trộm lương thực" tìm thấy trong kho khi nãy cùng với nhật ký giao dịch chợ đen, đạp chiếc xe đạp nữ duy nhất còn sót lại trong sân, đi vòng quanh hơn nửa thành phố, ném thư tố giác và sổ sách vào trong sân nhà đối thủ không đội trời chung của Dương Kiện Khang, rồi đạp xe như bay lao tới sân bay, lặng lẽ rời đi không màng danh lợi.

Lúc máy bay hạ cánh xuống Thành phố Dương vẫn chưa đến chín giờ, thời gian còn khá sớm. Tần Tuy Tuy theo dòng người lên xe buýt vào nội thành, cô ghé vào một cửa hàng mậu dịch mua mười cái bánh bao nhân thịt và mười cái bánh màn thầu lớn. Lấy cớ cất đồ vào túi vải, cô lén đưa chúng vào không gian, chỉ để lại một cái bánh bao và một chiếc màn thầu bên ngoài. Thời đại này bánh trái đều rất đầy đặn, Tần Tuy Tuy còn gọi thêm một bát chè ngân nhĩ, chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ thong thả thưởng thức.

Bên ngoài cửa sổ, có một người phụ nữ trung niên quấn khăn đen, xách giỏ rau cứ đi tới đi lui trước con hẻm nhỏ đối diện cửa hàng, vẻ mặt như đang đợi ai đó. Mãi đến khi Tần Tuy Tuy ăn xong cái bánh bao, cô mới thấy một gã đàn ông gầy gò, dáng vẻ lấm lét đi từ cuối hẻm ra. Sau khi trao đổi ánh mắt với người phụ nữ nọ, hai người thầm thì vài câu rồi gã dẫn bà ấy vào sâu trong hẻm.

Cô ngẩn người một lát rồi nhanh chóng phản ứng lại, chẳng lẽ đó là chợ đen? Đôi mắt Tần Tuy Tuy sáng lên, cô húp nhanh nốt bát chè còn lại rồi tìm một ngách nhỏ vắng vẻ gần đó, lẻn vào không gian. Cô lôi bộ đồ trang điểm trên bàn ra bôi đen mặt, tìm thêm mấy bộ quần áo cũ và khăn trùm đầu của bác giúp việc trước đây để lại, búi gọn mái tóc đen bóng rồi quấn khăn kín mít. Thay xong bộ đồ cũ kỹ, cô xách giỏ đi chợ ra đầu hẻm đứng đợi.

Quả nhiên không lâu sau, gã đàn ông gầy gò lúc nãy đi tới, chưa kịp lại gần đã nghe gã hỏi nhỏ: "Mua hay bán?"

Tần Tuy Tuy không rõ quy tắc lắm, chỉ đáp đại một câu: "Mua."

Tần Tuy Tuy cảm ơn một tiếng rồi đẩy cửa bước vào, tầm nhìn lập tức mở rộng. Phía sau cánh cửa như một khu chợ được cải tạo từ quảng trường cũ, người qua kẻ lại tấp nập, kẻ mua người bán đông đúc vô cùng. Đúng là Thành phố Dương, hiện đại và nhộn nhịp hơn hẳn vùng nội địa quê cô.

Tần Tuy Tuy nhanh chóng hòa vào đám đông, tìm được mối mua lại toàn bộ quần áo, chăn nệm, bàn ghế và cả hai chiếc xe đạp nam của nhà Dương Kiện Khang với giá rẻ.

Bán xong đồ, cô đi dạo một vòng quanh chợ đen, gom thêm mấy xấp vải cotton loại tốt. Vải nilon mặc bí bách nên cô không thích, nhưng cũng lấy hai xấp để sau này làm quà cáp. Thấy có hàng bán vải lanh, cô mua liền mấy xấp. Nghe nói đảo Quỳnh Đài nóng lắm, cô phải chuẩn bị kỹ một chút. Lát nữa cô sẽ ghé trung tâm thương mại mua thêm vài bộ quần áo may sẵn, dù đồ của cô rất nhiều nhưng đa số không phù hợp để mặc trong môi trường quân đội.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc