Nhà họ Dương cách nhà họ Tần không xa, đều nằm trên đường Đông.
Đường Đông về đêm tối đen như mực, Tần Tuy Tuy cắm đầu chạy. Lúc ông nội còn sống rất đam mê cổ võ, từ nhỏ đã đuổi theo cô để làm bia ngắm, cho nên kỹ năng chạy trốn của cô thuộc hàng thượng thừa.
Vừa chạy đến bên ngoài sân nhà họ Dương, cô lôi cái thang từ trong không gian ra, trèo thẳng vào trong sân.
Cô tìm đến cây long não to tướng được miêu tả trong sách, đưa tay sờ sờ mặt đất, muốn thăm dò xem chỗ nào đất tơi xốp hơn.
Trong sách nói Dương Kiện Khang đem phần lớn vàng bạc châu báu chuyển từ nhà họ Tần về chôn dưới gốc cây trong sân, trong lòng cô tính toán thu hết đống này vào không gian. Kết quả ngay giây tiếp theo, lòng bàn tay truyền đến cảm giác dị vật thoáng qua, Tần Tuy Tuy nhìn vào không gian, ôi chao, trong nhà xưởng đã có thêm hơn hai mươi cái rương gỗ lim lớn, tất cả đều dán nhãn của nhà họ Tần. Đây chắc hẳn là vàng bạc châu báu, tranh chữ cổ trong căn phòng thứ hai của hầm ngầm rồi.
Vàng bạc châu báu đã tới tay, còn lại chính là mấy thứ dược liệu và thuốc lá rượu tây, đồng hồ các loại ở trong nhà kia.
Tần Tuy Tuy tìm thuốc mê tự chế từ trong không gian ra, cũng may bà nội cô là một bác sĩ đông y thâm niên, bản thân cô đi theo bà từ nhỏ, cái chính thống thì không học được, lại toàn học được cách mày mò chế thuốc mê, bột ngứa, bột xổ... mấy thứ linh tinh lang tang, bị bà nội trêu là "Thịt chó không lên được mâm sang!"
Mấy thứ này tuy không đường hoàng, nhưng hiệu quả thì miễn bàn, mấy năm nay gió chiều nào theo chiều nấy nên cô không dám lôi ra dùng, tất cả đều cất vào phòng chứa đồ, ban nãy cũng bị cô tiện tay mang đi hết rồi.
Nhà họ Dương chỉ có năm miệng ăn, Dương Kiện Khang và vợ là Tôn Vân, con trai Dương Chiếu Tinh và con dâu Thân Thư Lan, cùng với đứa cháu nội Dương Tiểu Bảo.
Tần Tuy Tuy cầm ống thuốc mê thổi vào các phòng, đợi hai phút sau, cô nghênh ngang đi vào phòng Dương Kiện Khang, tát mạnh hai cái vào mặt ông Dương đang ngáy o o, thấy không có phản ứng gì, cô mới trực tiếp lấy đèn pin từ không gian ra, bắt đầu quan sát căn phòng.
Dương Kiện Khang cứ mãi than nghèo kể khổ trước mặt ba mẹ cô, ba mẹ coi ông ta như anh em ruột, tính tình lại hào phóng, mấy năm nay đã tặng ông ta không ít đồ tốt. Giờ nhìn xem, tủ quần áo, bàn làm việc, bàn trang điểm trong phòng ông ta đều là gỗ lim, y hệt đồ nhà cô.
Tần Tuy Tuy dựa theo thiết kế tủ quần áo nhà mình, quả nhiên tìm thấy một ngăn kẹp, mở ra xem, bên trong thế mà lại có một mật thất mini nối liền với vách tường. Bên trong sát tường xếp ngay ngắn từng xấp tiền Đại Đoàn Kết, ước chừng khoảng hai vạn tệ, còn có hơn mười hộp nhỏ đựng thỏi vàng lớn, thỏi vàng nhỏ, cùng với mấy cái sổ đỏ. Ngay cả mấy chiếc đồng hồ danh giá của ba cũng ở trong đó, Tần Tuy Tuy không khách khí, vơ vét sạch sành sanh vào không gian.
Xoay người lại đi lục lọi trên bàn trang điểm, bên trong có một cái hộp sắt, tiền chẵn tiền lẻ trong hộp cộng lại cũng hơn một ngàn đồng, còn có rất nhiều các loại phiếu, Tần Tuy Tuy cũng thu hết vào. Chuẩn bị đi thì nhìn thấy mấy sợi dây chuyền và bông tai trên bàn trang điểm, càng nhìn càng thấy quen mắt, kia không phải là đồ của mẹ mình sao? Sao lại xuất hiện trên bàn trang điểm của Tôn Vân rồi?
Tần Tuy Tuy lại mở tủ quần áo ra xem, quả nhiên tìm thấy bên trong có mấy bộ vest, đồ Tôn Trung Sơn ba mới may và sườn xám của mẹ, trong ngăn kéo dưới đáy tủ còn đặt hộp trang sức của mẹ, bên trong đầy ắp một hộp trang sức vàng, ngọc, trân châu, kim cương. Tần Tuy Tuy tức quá hóa cười, cả nhà này là lũ chuột hay sao thế? Chỗ này trộm một ít, chỗ kia trộm một ít!
Sợ bỏ sót chỗ nào, Tần Tuy Tuy dứt khoát thu toàn bộ đồ đạc nội thất trong phòng vào không gian, trong phòng thoáng chốc chỉ còn lại một cái giường trơ trọi và hai gã béo đang ngáy ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)