Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Độc Miệng Của Diêm Vương "Mặt Than" Chương 1: Chương 1

Cài Đặt

Chương 1: Chương 1

"Tuy Tuy, con có nhớ lời mẹ dặn không? Đến đảo Quỳnh Đài đừng có tùy hứng như ở nhà nữa nhé."

"Gặp chuyện không giải quyết được thì... cứ làm nũng với A Ngạn. Bố đã gửi điện báo cho thằng bé rồi, thằng bé đó tốt bụng, chắc chắn sẽ chăm sóc con chu đáo."

"Bố mẹ đã đăng báo cắt đứt quan hệ với con, gia sản nhà họ Tần cũng đã chuyển phần lớn sang nhà chú Dương của con rồi, để chú Dương giữ hộ con trước, sau này trời quang mây tạnh, con hãy đến đó nhận lại. Hành lý của con mẹ cũng gửi đến chỗ A Ngạn rồi, đến đó thiếu gì thì mua thêm."

"Nhớ kỹ, lát nữa dù có xảy ra chuyện gì, con cũng phải trốn dưới hầm, đừng ra ngoài..."

Mẹ Tần cố chớp mắt để nước mắt không trào ra, cô con gái được nuông chiều suốt 18 năm giờ lại bị buộc phải rời xa bố mẹ, một mình lênh đênh giữa dòng đời, làm sao bà yên tâm cho được?

Tần Tuy Tuy cũng ra sức chớp mắt, cuối cùng cũng xác định được cảnh tượng trước mắt là thật.

Cô đã thức tỉnh rồi! Cô thế mà lại ở trong một cuốn tiểu thuyết nam tần, là cô tiểu thư nhà tư bản làm bia đỡ đạn không sống nổi qua tập hai. Bây giờ là năm 1970, đêm mà nhà cô bị thanh trừng. Lúc này đã là mười một giờ đêm, lát nữa thôi bố mẹ sẽ bị giải đi. Theo kế hoạch, sáng mai cô cũng sẽ được người mà bố sắp xếp trước đưa ra sân bay bay thẳng đến Dương Thành, rồi từ Dương Thành đi tàu thủy ra đảo Quỳnh Đài.

Nhưng người tính không bằng trời tính, người vốn dĩ được sắp xếp đưa cô đi là bạn thân của bố, Dương Kiện Khang. Nhà Dương Kiện Khang và nhà họ Tần giao hảo từ đời ông nội, ông ta với bố cô - Tần Hành Chỉ - là chỗ thân tình nối khố tắm mưa.

Chỉ tiếc Dương Kiện Khang thấy tiền sáng mắt, bị hơn phân nửa gia sản nhà họ Tần làm mờ mắt. Ông ta không những không đưa cô lên máy bay đi Dương Thành, mà còn đưa cô lên giường của gã lãnh đạo hơn 50 tuổi của ông ta.

Trong truyện, gã lãnh đạo này là một tên biến thái, hành hạ cô đến mức chỉ còn thoi thóp. Khi trốn ra được thì cô tình cờ gặp nam chính, nam chính đẹp trai tốt bụng đưa cô đến bệnh viện. Trước khi tắt thở, cô đã nói cho nam chính biết vị trí cất giấu tài sản của gia đình mình. Cứ thế, nam chính ung dung thừa kế khối tài sản hàng chục triệu tệ của nhà họ Tần, sau này lại càng phất lên như diều gặp gió nhờ ngọn gió xuân cải cách mở cửa, trở thành sự tồn tại giàu sang phú quý, có vô số cô gái tốt đẹp thi nhau lao vào lòng anh ấy.

Phui! Thế giới này quả nhiên là một cái "thiên đường đực rựa" kinh khủng!

Tần Tuy Tuy lau khóe mắt ướt đẫm, nói nhỏ với mẹ đã đi đến cửa hầm: "Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân, bố và mẹ cũng phải kiên trì nhé, đợi con đến đón mọi người!"

Mẹ Tần bước đi loạng choạng, lại khóc lóc chạy quay lại ôm chầm lấy con gái yêu, tháo đôi bông tai ngọc trai trên tai xuống nhét vào tay Tần Tuy Tuy: "Cục cưng ngoan, đừng sợ, giấu kỹ bông tai đi, khi nào nhớ mẹ thì lấy ra xem, lúc nào cùng đường bí lối thì đôi bông tai này cũng có thể đổi được ít tiền, con nhất định phải bảo vệ bản thân thật tốt nhé!"

Tần Tuy Tuy nắm chặt đôi bông tai, đợi mẹ đi xa rồi mới không kìm được mà rơi nước mắt. Nước mắt rơi xuống đôi bông tai ngọc trai trong tay, Tần Tuy Tuy chưa kịp lau đi thì nháy mắt đã bị một lực hút cực mạnh hút vào, sau đó một luồng sáng trắng lóe lên, Tần Tuy Tuy chớp mắt đã tiến vào một nơi xa lạ.

Đập vào mắt là một thác nước cuồn cuộn chảy, đổ xuống từ vách núi cao mấy chục mét, dòng nước tụ lại dưới chân núi trong một cái đầm xanh ngắt rồi hình thành một con suối.

Con suối chia vùng đất này làm hai, bên trái là một vùng đất đen rộng lớn, bên phải là một bãi cỏ xanh mướt tràn đầy sức sống, trên bãi cỏ có từng đàn trâu bò đang gặm cỏ, khung cảnh hài hòa nhàn tản.

Trên bãi cỏ còn có một ngôi nhà gỗ hai tầng, phía sau nhà gỗ là một dãy nhà xưởng, ước chừng có hơn mười gian, bên trong đều trống huếch, chỉ có gian đầu tiên là có một bảng điều khiển đơn giản, bên trên có các nút bấm như "Trồng trọt", "Thu hoạch", "Gia công", "Giết mổ"... Xem ra không gian này là một nông trại tự động hóa cỡ nhỏ!

Bên ngoài đã có động tĩnh, là những người đó đến bắt bố mẹ, không kịp suy nghĩ nhiều, cô lập tức lóe người ra khỏi không gian.

Một phần nhỏ gia sản nhà họ Tần cùng cô trốn trong căn hầm này, cô phải nhanh chóng chuyển đi.

Trong hầm có mấy phòng, Tần Tuy Tuy rất quen thuộc nơi này, không cần đèn, cô nhanh chóng mò đến chỗ để dược liệu.

Nhà họ khởi nghiệp từ buôn bán dược liệu, trong hầm có từng thùng từng thùng đông trùng hạ thảo, thạch hộc, thiên ma, tam thất chất đống cùng nhau, còn có mấy thùng sâm núi, linh chi, ngưu hoàng tự nhiên, xạ hương tự nhiên, sừng tê giác, trầm hương... quý giá hơn được xếp riêng trên kệ.

Tần Tuy Tuy vung tay lên, thu tất cả vào nhà xưởng trong không gian.

Ngoài đông y, nhà họ Tần cũng đụng đến cả tây dược, trong hầm có rất nhiều thuốc cảm, thuốc hạ sốt, thuốc dị ứng, cồn i-ốt, nước sát trùng, gạc y tế, thuốc trị thương, thuốc chống say nắng, thuốc chống côn trùng rắn rết... chất đống với nhau, loại nào cũng có. Tần Tuy Tuy cũng thu hết vào không gian, dọn sạch phòng dược liệu.

Cô lại chạy sang căn phòng thứ hai, trong này phần lớn chứa vàng bạc châu báu, nhưng rõ ràng đã bị chuyển đi một phần lớn, lúc này chỉ còn lại năm sáu thùng cá vàng lớn và cá vàng nhỏ (thỏi vàng). Nếu Tần Tuy Tuy nhớ không lầm, chỗ này vốn còn rất nhiều thùng vàng nén, lá vàng, ngọc trai phỉ thúy, trang sức đá quý, bình hoa cổ đố, bút mực tranh chữ... Nghĩ chắc là đã chuyển đến nhà Dương Kiện Khang rồi. Không vội, lát nữa sẽ đi lấy lại!

Tần Tuy Tuy vung tay, thu hết mấy cái kệ gỗ đỏ trong phòng vào không gian, vừa hay để trong nhà xưởng để kê đồ.

Căn phòng thứ ba chứa sách, đủ các loại sách, từ cổ chí kim, từ sách chuyên ngành đến tản văn du ký, từ sách giáo khoa đến sách công nông nghiệp, ngay cả sách ngoại văn cũng có, thậm chí còn có rất nhiều sách cấm, Tần Tuy Tuy thu luôn cả kệ sách đi.

Căn phòng cuối cùng khá nhỏ, bên trong vốn có một dãy tủ rượu, để những loại rượu nổi tiếng trong và ngoài nước mà bố sưu tầm, giờ đã trống không. Trên một cái tủ khác có một chiếc hộp nhỏ, bên trong đựng các loại đồng hồ cao cấp bố mua, còn có các loại trà và thuốc lá đắt tiền bố lùng sục được, giờ cũng trống trơn, đoán chừng đều bị Dương Kiện Khang chuyển đi hết rồi.

Tần Tuy Tuy thu cái tủ rượu trống không vào không gian, lại kiểm tra hầm một lượt, xác định đã dọn sạch sành sanh mới áp tai vào cửa hầm nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Lại đợi khoảng 20 phút, xác định bên ngoài không còn tiếng động, cô mới cẩn thận bò ra khỏi hầm.

Trong nhà bị lục lọi loạn cào cào, bàn ghế trong phòng khách đều đổ chổng chơ dưới đất. Tần Tuy Tuy về phòng ngủ của mình trước, đồ đạc quý giá trong phòng ngủ đã được mẹ giúp thu dọn gửi đến đảo Quỳnh Đài từ sớm, chỉ còn lại nửa tủ quần áo và chiếc giường trống trải, cùng bàn trang điểm bị lục tung bừa bãi.

Những thứ này đều là mẹ nói cho cô biết trước khi đi, cũng là kế hoạch B bà chuẩn bị cho cô. Nếu cô trốn sang đảo Quỳnh Đài thất bại, cầm số tiền và phiếu này, cuộc sống cũng sẽ không quá vất vả.

Tần Tuy Tuy quệt nước mắt, làm theo cách cũ dọn sạch phòng bố mẹ, ngay cả vạt giường bị tháo tung cũng không tha, đồ đạc của bố mẹ cô phải bảo vệ cho tốt.

Cô lại chạy xuống bếp một vòng, đến cái nồi trên bếp lò cũng bị người ta cạy đi mất. Tần Tuy Tuy chỉ đành thu mấy hũ dưa muối và tương ớt do bảo mẫu làm trước đó vào không gian, đợi ăn hết dưa thì nước muối dưa bên trong vẫn có thể tận dụng tiếp được!

Cuối cùng cô mang hết bàn ghế tủ kệ, giá sách, nồi niêu xoong chảo chưa bị phá hỏng và đồ đạc trong phòng dụng cụ đi, ngay cả hạt giống hoa, hạt giống rau bảo mẫu để lại cũng không tha.

Dọn xong đồ đạc, Tần Tuy Tuy lấy cái túi vải đang đeo trên người ra xem, bên trong có một chiếc ví nhỏ, trong ví đựng hơn hai ngàn tệ, có tiền chẵn tiền lẻ, còn có một xấp phiếu định mức toàn quốc, một chiếc đồng hồ hiệu Hoa Mai kiểu dáng khiêm tốn, cùng hộ khẩu của cô và một tấm vé máy bay bay đi Dương Thành vào bảy giờ sáng mai. Trong túi còn chuẩn bị một gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ nhỏ để cô lót dạ, mấy miếng bánh bông lan, mấy cái bánh nướng và một bình nước, nhìn thấy những thứ này, nước mắt Tần Tuy Tuy lại trào ra.

Cô cố kìm nén, cầm đồng hồ lên xem, đã gần hai giờ sáng rồi, Dương Kiện Khang vốn đã hứa với bố mẹ mười hai giờ đến đón cô quả nhiên không đến. Tần Tuy Tuy cười khẩy một tiếng, ông ta đã không đến thì cô tự đi vậy!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc