Tiêu Hiểu bị đạp ngã ngửa ra đất, cô mang vẻ mặt ngây ngốc nhìn Vương Vệ: "Anh làm gì thế!"
Có lòng tốt mà coi thành lòng lang dạ sói, có biết tay của cô trước kia là làm gì không hả!
Thật coi đường đường là đại tiểu thư của nhà họ Tiêu, là nhà khoa học hàng đầu nhận được sự chú ý nhất của Liên Bang cô đây không biết nổi cáu hay sao!
Đau lòng?
Khi nghe thấy từ này, Vương Vệ mờ mịt trong phút chốc, trừ ông nội của mình ra, vẫn chưa từng có người thứ hai đau lòng anh.
Con bé này tưởng rằng mình là ai?
Toàn thân mình không có đến hai lạng thịt, lá gan bé như chuột, đến cả phòng cũng không dám đi vào một mình, lại còn đau lòng anh?
Nực cười!
Vương Vệ đè nén lại cảm xúc kì lạ nổi dậy trong lồng ngực, quay đầu qua bĩu môi, cố ý khinh bỉ nói: "Ông đây cần cô đau lòng! Thân hình cô gầy còm ốm yếu giống như đọt tỏi non vậy, hồi nãy rời xa tôi ngay cả phòng cũng không dám vào kia kìa, tôi cần cô đau lòng chắc?"
Khi nói như vậy, tai của anh lại nhuộm lên một tầng ửng đỏ nhàn nhạt.
Trong lòng Tiêu Hiểu trợn mắt đều muốn trợn lên trời luôn rồi, cái dáng vẻ kiêu ngạo này giống y đúc anh hai của cô!
Cô nhẹ giọng dỗ dành: "Anh nói đúng, em gầy với yếu như vậy, gan lại bé như thế, anh phải đau lòng em mới đúng, thế nói rồi đấy nhé, sau này anh phải thương em cho tử tế."
Người như vậy cần phải vuốt thuận lông.
Vương Vệ không hiểu sao chủ đề câu chuyện sao lại rẽ tới nước này, đầu óc suy nghĩ rồi đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, hận không thể học theo người kể chuyện trong thôn, vỗ đùi hô lớn một tiếng: "Ngộ ra rồi!"
Ôi tâm cơ, con bé này quanh co lòng vòng hóa ra là muốn leo lên đầu anh!
Với lại không biết xấu hổ như vậy, lại còn thương cô cho tử tế?
Nghe xem, đây là lời mà một cô gái đoan trang nói nay sao!
Không được, anh không thể bị con bé này dắt mũi mà đi, bèn hừ một tiếng: "Thế phải xem biểu hiện của cô."
Ha quyết tâm kiên quyết không thể để bị Tiêu Hiểu mê hoặc.
"Ồ, chú tư trở về rồi à! Để chị dâu xem xem rốt cuộc là người quý giá nào, chẳng qua chỉ là phong hàn, lại còn phải chạy lên thị trấn khám bệnh một cái. Vợ chú tư, hôm qua cô vào cửa, hôm nay vốn dĩ nên là cô nấu cơm, cô thì tốt rồi, xúi bẩy thằng tư chạy lên thị trấn ở bên ngoài liền ngây ngẩn một ngày, tiêu dao!
Sung sướng!
Đáng thương cho chị dâu chị đây, còn phải chùi mông cho em dâu mới vào cửa nữa!
" Không đợi Tiêu Hiểu đáp lại, ngoài cửa đột nhiên ồ một tiếng, sau đó là một loạt những lời nói tuôn ra không ngừng, giọng cực kì có tính xuyên thấu, ồ đó trầm bổng, cảm xúc tràn đầy, chuyển động cơ thể rất phong phú. Tiêu Hiểu ló đầu ra từ phía sau Vương Vệ, trông thấy người đến là một người phụ nữ tầm ba mấy tuổi, mặc áo bông, trên đầu bọc một tấm vải màu xanh, gương mặt tròn trịa, dáng người cũng rất khỏe mạnh, hiện giờ đang trừng một đôi mắt híp, miệng đều sắp lệch lên trời luôn rồi, hướng về phía Vương Vệ và cô xì xầm không ngừng.
Sự ngập tràn trào phúng ụp vào mặt này đều sắp tràn ra ngoài rồi, Tiêu Hiểu dù có không hiểu rõ tình hình, cũng biết người này đối với cô và Vương Vệ tràn ngập ác ý, còn có…
Chờ đã!
Hồi nãy cô ta gọi chú tư, sau đó gọi cô là vợ của chú tư!..
Iêu Hiểu nhất thời như bị ngũ lôi oanh đỉnh, cho nên cô không phải là em gái của Vương Vệ, mà là vợ của anh?
Cả người đều không ổn rồi, cô xuyên đến đây thì thôi đi, sao đã kết hôn rồi?
Đều không biết gì, liền trở thành phụ nữ có chồng?
Còn có một tiếng anh kia nữa, nghĩ tới bản thân làm nũng ở trước mặt Vương Vệ, nhất thời trở thành nước mắt hối hận, hận không thể chui vào khe nứt trên đất!
, Cô hu hu hai tiếng, trực tiếp rụt đầu vùi vào trong quần áo.
Triệu Yến thấy Tiêu Hiểu bị cô ta nói đến mặt cũng không dám lộ ra ngoài, nhất thời vô cùng hài lòng, một cô vợ của người anh hai thường thường ganh đua cùng cô ta đã khiến cô ta rất không vừa lòng, hiện giờ xem như tới một đứa nhát gan dễ bắt nạt rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








