Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Vợ Chồng Đại Lão Chương 10: Tài Giỏi Phết, Chắc Chắn Là Ở Nhà Có Luyện Qua Nhỉ!

Cài Đặt

Chương 10: Tài Giỏi Phết, Chắc Chắn Là Ở Nhà Có Luyện Qua Nhỉ!

"Ô, còn biết xấu hổ nữa cơ, vừa mới bước chân vào nhà chồng liền muốn sống muốn chết, nào có phụ nữ nào giống như cô, vơ vét tiền bạc nhà chồng để giày xéo như vậy. Lại đây chị dâu nói nè, cô rót cho chú tư canh mê hồn gì vậy, chú tư nhà chúng ta không phải là loại người thương hương tiếc ngọc, thủ đoạn câu dẫn đàn ông này của cô… Tài giỏi phết, chắc chắn là ở nhà có luyện qua nhỉ!"

Sau này chia nhà, tiền cũng có phần của cô ta, một con con bé ất ơ dám tiêu tiền của cô ta, cô ta phải chơi chết cô!

Lời nói bậy như vậy trước đây nào ai dám nói trước mặt Tiêu Hiểu, với lại sau khi văn minh vật chất phát đạt cực độ, văn minh tinh thần hiển nhiên cũng nâng cao theo, người dân ở vũ trụ đều cần mặt mũi, cho là người ở tầng lớp chót nhất cũng sẽ không nói ra lời bậy bạ như vậy.

Tiêu Hiểu bằng lòng dỗ Vương Vệ đó là vì cô biết Vương Vệ đối với cô có lòng tốt, đến một nơi xa lạ như vậy, đương nhiên phải đoàn kết với người đối tốt với cô.

Mà người phụ nữ này hiển nhiên là phe đối địch, vũ nhục cô như vậy, Tiêu Hiểu đều sắp tức đến bùng nổ rồi!

Chỉ là chưa đợi cô phản ứng, Vương Vệ đã động trước, chỉ nghe rầm một tiếng, một cây gậy gỗ trực tiếp đập vào bên chân Triệu Yến, trên mặt đất bị đập thành một cái hố, bùn đất tóe lên đều bắn lên người Triệu Yến.

"Con mẹ chị câm cái miệng thối của chị lại cho tôi, người phụ nữ của ông đây đến lượt chị mắng hả!"

" Sao thế, sao thế?"

Tiếng hét hấp dẫn toàn bộ người nhà họ Vương đến đây, anh cả Vương nghe thấy vợ hét thê thảm như vậy, vội vàng hoảng loạn chạy tới đây sớm nhất.

Anh ta cũng đã nghe thấy câu thét đó của Vương Vệ, thấy cây gậy gỗ thô to bên chân Triệu Yến, nhất thời cau mặt mắng mỏ: "Thằng tư, mày xưng ông đây với ai đấy hả, đó là chị dâu của mày, mày có còn là người không?"

Vương Vệ cười nhạo một tiếng, trào phúng nói: "Sao tôi có thể được coi là người, có người sinh có người nuôi mới gọi là người, tôi có mẹ sinh không có mẹ nuôi, là người cái rắm. Ồ, không đúng, vẫn có thứ nuôi tôi, bị mẹ anh vứt trên núi một tháng, chẳng phải có sói mẹ đút sữa cho tôi sao, có sữa mới là mẹ, đó mới là mẹ của tôi, cho nên mấy người tốt nhất đừng chọc tôi, chọc điên ông đây rồi, con mẹ nó ông chặt hết cả lũ chúng bay đi nuôi sói."

Anh đứng trước cửa nhà bếp, thời tiết dần âm u dường như muốn nuốt chửng thân thể đơn bạc của anh, bộ dáng hung ác cộng thêm con ngươi màu xanh u ám, đám người nhà họ Vương đứng bên ngoài nhìn mà chân run lẩy bẩy.

Lúc này Triệu Yến cũng không gào lên nữa, hạng người này chính là kẻ dám cầm dao chém cha chồng, cô ta vốn dĩ cho rằng chú tư lạnh tim lạnh phổi, vợ của chú tư lại vừa mới vào cửa, còn hại anh đưa đến bệnh viện ngay trong đêm, không chừng trong lòng thấy rất phiền, chắc chắn không chào đón Tiêu Hiểu nên mới nghĩ nhân lúc này đè ép Tiêu Hiểu xuống, khiến cô sau này không dám ganh đua với chị dâu cả là cô ta nữa.

Ai ngờ chẳng qua là nói có mấy câu liền khiến đồ sói con này phát cáu, cây gậy gỗ đó suýt thì đã đánh trúng người cô ta.

Triệu Yến xoa xoa trái tim đang đập kịch liệt, lòng sợ hãi lui về sau mấy bước, trốn đằng sau anh cả Vương.

" Mày... Mày..."

Lời đại nghịch bất đạo này khiến cha Vương tức đến tái mặt, nhưng nói mày mày mày mãi không được câu hoàn chỉnh.

Sắc mặt của mẹ Vương khó coi cực kì, ban đầu vứt Vương Vệ ở trên núi chính là bà ta, không ngờ thằng nhãi chết tiệt này chẳng những không bị sói ăn, còn được sói nuôi một tháng, hiện giờ thật sự hoàn toàn trở thành một con sói.

Mẹ Vương thường hay nằm mơ tới đôi mắt của Vương Vệ phát ra ánh sáng xanh u ám lạnh lẽo, giơ dao mò tới đầu giường bà ta chặt đầu bà ta xuống.

Mẹ Vương nghiến răng nghiến lợi nói: "Mày có giỏi thì chém bọn tao thật đi, mày là do bà đây sinh, nhưng bà đây sinh ra người, không phải quái vật, mày xem đôi mắt của mày đi, vốn dĩ chỉ loài sói mới có. Nếu không thì sói trên ngọn núi đó có thể không ăn mày, còn cho mày uống sữa sao? Mày chính là bạch nhãn lang nuôi không lớn[1]! Tao chính là hối hận, tao hối hận không phải là vứt mày ở trên núi, mà là hối hận khi vừa sinh ra không bóp chết mày luôn!"

Mẹ Vương nói xong, lùi về sau hai bước, sau khi cảm thấy an toàn mới thở phò phò phòng bị mà nhìn Vương Vệ.

[1] Ý chỉ mình đối xử thật tốt với người ta, nhưng người ta không biết cảm ơn, thậm chí còn ghi thù.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc