Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Vợ Chồng Đại Lão Chương 8: Anh, Anh Muốn Đi Đâu, Em Sợ...

Cài Đặt

Chương 8: Anh, Anh Muốn Đi Đâu, Em Sợ...

Cho dù là người sống ở tầng chót nhất của tinh cầu ngoài rìa nhất của Tinh Hệ, ở rìa ngoài cùng nhất của vũ trụ cũng được chính phủ phân phát cho nhà lầu rộng hai trăm mét vuông.

Trong lòng Tiêu Hiểu nghẹn ngào một tiếng: Sớm biết thì cô đã không tùy tiện nghiên cứu cú nhảy vượt chiều không gian rồi, giờ thì hay rồi, để bản thân tới nông nỗi áo rách quần manh, cơm không đủ no như này, đến cả nơi ở cũng là xã hội nguyên thuỷ gió mưa tùy tiện vào trú.

"Mau vào trong, nếu không hứng nhiều gió lạnh lại bị cảm thì cô cứ chờ chết đi."

Vương Vệ đẩy Tiêu Hiểu đang sững sờ một cái, nói xong liền định quay người rời đi.

Tiêu Hiểu nhìn căn nhà đen thui thùi lùi, vô thức nắm lấy góc áo của Vương Vệ, có thể là bởi vì khi tỉnh lại ánh mắt đầu tiên nhìn thấy chính là Vương Vệ, như chim non thấy mẹ, cũng có thể là vì lưng của Vương Vệ tuy đơn bạc nhưng lại hết sức đáng tin.

Hơn nữa Tiêu Hiểu nhìn thấu ngụy trang mặt lạnh tâm nóng của anh, ở trước mặt Vương Vệ rất tự nhiên lộ ra trạng thái đối mặt với người nhà trước khi đến nơi này: "Anh, anh muốn đi đâu, em sợ..."

Căn phòng đó tối thui, cứ cảm thấy bước một bước vào trong liền bị quái vật há miệng nuốt mất.

Vương Vệ buồn bực vò đầu mình: "Sao cô..."

Lại yếu đuối dính người như vậy chứ, con bé chết tiệt này ở trong trạm y tế còn chưa chịu đủ giáo huấn hay sao?

Liền có ý quát Tiêu Hiểu đi vào: "Sao cô lại phiền phức như vậy? Sợ cái gì, trong căn phòng đó lẽ nào còn có thứ có thể ăn thịt cô hay gì..."

Tiêu Hiểu vội gật đầu, lầm bầm một tiếng: "Ừm, em sợ..."

Nói xong nở nụ cười lấy lòng với Vương Vệ.

Thân thể này gầy trơ xương, lại thêm cả mặt của nguyên chủ vốn nhỏ, hốc mắt đỏ lên ngoan ngoãn nhìn Vương Vệ như vậy, lòng Vương Vệ muốn cứng rắn lên, liền giống như bóng bay bỗng chốc bị chọc thủng, điều chỉnh một chút, lời đến bên miệng liền thành: "Tôi muốn đi nhà bếp đun nước ngâm chân, cô muốn đi theo thì đi."

Chậc, cưới một người vợ sao lại phiền phức như vậy chứ.

Tiêu Hiểu chạy chậm đi theo sau Vương Vệ.

Sau khi trải qua cảm giác đột phá trí tưởng tượng như chuyện căn nhà nhỏ tồi tàn sẽ là nơi sống sau này, lúc này nhìn thấy hình dáng của nhà bếp cô cũng trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều.

Không phải chỉ là mặt đất mấp mô, không phải chỉ là dùng đất đắp thành nhà bếp, không phải chỉ là…

Nhà bếp dơ bẩn thôi sao, Tiêu Hiểu nhìn đến đây vội vàng dời tầm mắt đi, nếu như đồ ăn từ nơi như này mà ra, cô sau này chỉ sợ càng thêm không có khẩu vị.

" Cô tới ngồi ở đây, sưởi ấm đi."

Lúc trước không cảm thấy, hiện giờ nhìn lại, Vương Vệ cứ cảm thấy cơ thể mỏng manh như tờ giấy của Tiêu Hiểu chỉ sợ bị gió thổi một cái là bay lên trời mất..

Tiêu Hiểu nghe thấy ồ một tiếng, chăm chú nhìn Vương Vệ ngồi trước lò bếp, thấy anh hai ba cái lửa liền cháy lên, mắt của Tiêu Hiểu sáng lên, tuy cô biết phương pháp tạo lửa nguyên thủy như này, nhưng ở vũ trụ chẳng ai dùng rồi.

Mọi người đã có càng nhiều cách lấy được năng lượng, càng trực tiếp, càng có hiệu quả cao hơn, nhưng nhìn ngọn lửa bập bùng, Tiêu Hiểu lại cảm thấy không có nguồn năng lượng nào có thể tươi sống như này.

Vì để sưởi ấm, Tiêu Hiểu dùng sức nép sát vào Vương Vệ.

Khiến cho Vương Vệ cực kì không tự nhiên, anh đẩy đẩy Tiêu Hiểu: "Cô cách xa tôi chút."

Tiêu Hiểu nghi ngờ nhìn anh: "Có liên quan gì?"

Dù sao bọn họ là anh em, trước đây cô và các anh ruột của mình muốn bao nhiêu thân mật liền có bấy nhiêu thân mật.

Mà lời này Vương Vệ nghe vào tai liền biến thành: Có liên quan gì, dù sao bọn họ cũng là vợ chồng.

"Cô! Khụ khụ, dù sao cách xa tôi một chút là được" Vương Vệ duỗi tay đập liên tục mấy cái giống như đập ruồi vào hai tay đang bám lấy cánh tay anh của Tiêu Hiểu.

Tiêu Hiểu bĩu môi, giơ tay đến trước mặt Vương Vệ: "Anh đánh em đau rồi này."

Không đợi Vương Vệ phản ứng, cô a một tiếng: "Quên mất chân của anh. Chân của anh đi trên tuyết lâu như vậy, phải nhanh chóng xoa nóng mới được."

Nói xong trực tiếp dùng hai tay nắm lấy chân của Vương Vệ dùng sức xoa, anh trai hờ này cõng cô đi giữa trời tuyết lâu như vậy, giúp anh xoa chân chẳng qua là có qua có lại mà thôi.

Mà hành động này lại dọa Vương Vệ không nhẹ, anh theo phản xạ đạp Tiêu Hiểu một cái, đạp xong chính mình cũng sững sờ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc