Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Vợ Chồng Đại Lão Chương 3: Cháu Đã Tỉnh?

Cài Đặt

Chương 3: Cháu Đã Tỉnh?

Vương Vệ thực sự quá đẹp trai, bác sĩ không nhịn được nói thêm một câu.

Vương Vệ không muốn giải thích, liền ừ một tiếng.

Sau khi anh nói cảm ơn bác sĩ, trực tiếp đi chân đất ngồi vào bên giường Tiêu Hiểu, cũng may quần áo rộng lớn, bản thân anh co chân lại, che chân ở bên trong quần áo, nhìn Tiêu Hiểu đang nhắm mắt, ở trong lòng than một tiếng thua lỗ, người mới vào nhà, liền tiêu hết ba đồng của anh, ngày mai khẳng định còn phải lấy thuốc, lại là một khoản tiền.

Anh biết người nhà họ Vương quyết định sẽ không nhả số tiền kia ra, nhưng anh vẫn hạ quyết tâm muốn họ nôn số tiền đó ra.

Đó là số tiền ông nội để lại cho anh, ai cũng không thể chiếm được, nghĩ như vậy, Vương Vệ dựa vào cái ghế chậm rãi nhắm mắt lại...

Tiêu Hiểu mở to mắt, lần đầu tiên nhìn thấy là nóc nhà cũ đen mờ ám, ánh mắt hướng xuống, là vách tường thô ráp, góc tường thậm chí còn kết mạng nhện, chẳng lẽ cô còn đang nằm mơ?

"Cháu đã tỉnh?"

Trạm y tế tổng cộng có hai bác sĩ, buổi tối hôm qua nữ bác sĩ trực ban, lúc đầu bà ấy vốn muốn đi trước, nghĩ đến buổi tối hôm qua có hai anh em này tới, vẫn không nhịn được đến xem thử, thấy Tiêu Hiểu đã tỉnh, nữ bác sĩ thở dài một hơi, buổi tối hôm qua cô bé này sốt cao như vậy, thuốc của trạm y tế cũng không tốt, thật đúng là sợ đứa nhỏ này không thể hạ sốt.

Tiêu Hiểu nháy nháy mắt, phát hiện hoàn cảnh trước mắt vẫn không thay đổi, cho nên buổi tối hôm qua trong lúc cô mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng ồn ào và cảm giác bị người vác ở trên lưng đều là thật?

Nữ bác sĩ chỉ tưởng là đứa trẻ bị sốt nên mơ hồ, Tiêu Hiểu không đáp, bà ấy cũng không thèm để ý, chạm lên trán Tiêu Hiểu, thấy nhiệt độ đã xuống rồi, thuận miệng nói: "Hạ sốt rồi, đợi lát nữa bảo anh cháu lấy thêm hai hộp thuốc trở về, chú ý giữ ấm, hai ngày nữa sẽ không sao."

Nhìn Vương Vệ nằm co ro ở trên ghế, thấp giọng cảm thán với Tiêu Hiểu: "Cô nhóc, cháu có một người anh trai tốt đó, nó mang giày cỏ ở trong đống tuyết đi xa như vậy mới cõng cháu đến trạm y tế, chân suýt chút nữa bị đông cứng hỏng luôn rồi."

Cô là tiểu công chúa của tập đoàn Tiêu thị hoành hành bá chủ vũ trụ, là đại lão khoa học kỹ thuật trẻ tuổi nhất đã nhận được giải thưởng tinh hỏa của vũ trụ, là bảo bối của Liên Bang, cho dù đổi một thân thể khác, nhưng khí chất tự phụ thực chất bên trong cho dù là tùy ý gật đầu như thế cũng tỏa ra dào dạt không thôi.

Nữ bác sĩ kia thấy vậy nhất thời sửng sốt, lúc lấy lại tinh thần muốn nói tiếp thì Vương Vệ đã tỉnh.

"Tỉnh rồi?"

Anh ngáp một cái, rất là tùy ý hỏi một câu.

Mặc dù ở chung một thôn, nhưng khi còn bé tất cả đứa nhỏ đều tránh anh, lúc Tiêu Hiểu ở nhà mẹ đẻ rất yên tĩnh, rất ít ra ngoài cùng trẻ con trong thôn quậy phá, trước khi kết hôn hai người còn chưa gặp mặt nhau được mấy lần, cho nên đối với cô vợ mới này, Vương Vệ đương nhiên không có khả năng có tình cảm, nhưng bảo anh nhìn một người sống sờ sờ chết đi, anh cũng không qua được cửa ải trong lòng.

Anh chính là người quá tốt rồi, Vương Vệ lau nước mắt bởi vì đánh ngáp mà tràn ra nơi khóe mắt đi, ở trong lòng chậc một tiếng.

Tiêu Hiểu chuyển ánh mắt lên trên người Vương Vệ, nếu như tất cả không phải nằm mơ, như vậy tối hôm qua người cõng cô đến bệnh viện chính là chàng thiếu niên này, cô sốt đến mơ hồ, cái khác không có gì ấn tượng, chỉ nhớ rõ lúc ấy mặt tựa hồ đặt ở trên bờ vai người này, xương kia cấn vào mặt cô đau nhức.

Hiện tại xem ra, người này quá gầy, đứng đấy tựa như một cây tre cắm trên mặt đất vậy.

Để cẩn thận, Tiêu Hiểu không có nhiều lời, chỉ ừ một tiếng.

Dáng vẻ không muốn nhiều lời này của cô Vương Vệ cũng không thèm để ý, dù sao người trong thôn hoặc nhiều hoặc ít đều e ngại phiền chán anh.

Vương Vệ nhẹ gật đầu, đi theo bác sĩ ra ngoài tính tiền thuận tiện lấy thuốc.

Chờ sau khi Vương Vệ cùng bác sĩ đi rồi, Tiêu Hiểu lấy hai cái tay từ trong chăn ra, vừa nhìn liền biết đây không phải tay của cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc