Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Vợ Chồng Đại Lão Chương 2: Thứ Tôi Ăn Đều Là Do Tôi Kiếm Được!

Cài Đặt

Chương 2: Thứ Tôi Ăn Đều Là Do Tôi Kiếm Được!

Vương Vệ mở cửa phòng, chỉ vào Tiêu Hiểu bị sốt, gò má đỏ bừng: "Các người tự xem đi."

Nói xong lạnh lùng đứng ở một bên, Vương Vệ năm nay mười tám tuổi, nhưng so với mấy thằng nhóc trong thôn, anh thực sự quá thon gầy, ấy thế mà dáng người còn cao hơn mấy đứa cùng trang lứa, nhìn cứ như một cây gậy trúc, áo bông cũ nát lại rộng mặc ở trên người anh cứ đung đưa tới lui.

Nhưng cho dù là như thế, khuôn mặt của anh đều sẽ hấp dẫn người ta ngay từ lần đầu gặp mặt.

Lông mày chưa hề tân trang qua, lại vô cùng chỉnh tề, lông mày sắc bén nhập tấn, sống mũi thẳng, môi mỏng mà đỏ thắm, chỉ nhìn riêng cái mũi và miệng thôi là cho người ta cảm giác dịu dàng, cộng thêm lông mày sắc bén cùng đường nét gương mặt mơ hồ dần dần hiện ra vẻ anh tuấn, chính là người đàn ông vốn tuấn mỹ, nhưng kỳ dị chính là đôi mắt của anh, con mắt màu xanh lục nhìn vô cùng có chiều sâu lại âm u, tô thêm một vẻ thần bí ở trên gương mặt anh tuấn ấy.

Nhưng bản thân Vương Vệ lại chán ghét đôi mắt này đến cực điểm, tất cả tai nạn của anh đều bắt nguồn từ đôi mắt vốn khác biệt với đôi mắt người bình thường này, thiếu niên mười tám tuổi, cho dù nhìn có vẻ thủy hỏa bất xâm, nội tâm cũng không chưa xây dựng được bức tường ngăn cách tổn thương mà bên ngoài gây nên, bởi vì đôi mắt này, cha mẹ anh em chán ghét, khi còn bé người đồng lứa không dám gần anh, còn có rất nhiều người trong bóng tối gọi anh là quái vật...

Vương Vệ lắc đầu, đuổi những cảm xúc bi quan buồn cười này đi, nghĩ những thứ này, còn không bằng ngẫm lại làm sao nhét đầy cái bao tử, anh siết chặt lại cổ tay của mình, thực sự quá gầy, cứ đói như thế anh lo lắng mình không sống tới ngày thoát khỏi nhà họ Vương nổi mất.

Mẹ Vương cùng cha Vương vào nhìn xem, tay mẹ Vương còn chạm vào trên trán Tiêu Hiểu, khuôn mặt lập tức kéo xuống, thế này sốt cao quá, nếu như không đi trạm y tế, thật sự có khả năng sốt chết.

Vẻ mặt bà ta âm trầm nói thầm: "Hai cái thứ này đều là đồ báo đời, nhà họ Tiếu chết mất lương tâm, đưa một người sắp chết đến nhà họ Vương chúng ta, cái này nếu như xảy ra chuyện gì, nhà họ Tiếu khẳng định sẽ đòi tiền chúng ta."

Sau khi hai người nhìn qua, cùng tiến tới thương lượng một hồi, mẹ Vương mới đầu không chịu lấy tiền, cha chồng ban đầu là để lại ba trăm đồng cho Vương Vệ, mặc dù sau khi cha chồng chết Vương Vệ trở lại nhà họ Vương đã tám tuổi, có thể kiếm công điểm, nhưng chút điểm anh kiếm được kia còn không đủ cho anh ăn, hơn nữa thằng báo đời kia cho dù hiện tại đã trưởng thành, cũng không chịu đi làm những công việc nặng khác, mỗi lần ép anh làm công việc nhiều công điểm, anh liền giả bệnh, hơn nữa lời gì cũng dám ra bên ngoài, khóc lóc om sòm lăn lộn mọi thứ, quả thực là một viên đậu hà lan đập không nát nện không tan.

Nhưng cha Vương nhát gan, sợ Tiêu Hiểu thật sự xảy ra chuyện gì, con dâu sống sờ sờ bị sốt chết, nhà họ Vương bọn họ lại không cho người ta khám bệnh, lại có thằng tư ở bên trong gây rối, bọn họ muốn giấu giếm cũng không thể, đến lúc đó nhà họ Tiếu ở đội trên khẳng định sẽ tìm nhà họ Vương gây phiền phức.

Cha Vương nói hết lời, rốt cục cũng thuyết phục được mẹ Vương, mẹ Vương rất không tình nguyện về phòng cầm năm đồng, quay đầu hung hăng ném tới trên mặt Vương Vệ: "Hai cái đứa báo đời này, tiền cho mày, nếu như người đã chết thì không liên quan đến nhà họ Vương bọn tao."

Vương Vệ nhìn mẹ Vương một cái, xoay người nhặt tiền lên: "Vậy phải xem bác sĩ nói thế nào, nếu như không đủ tiền, tôi đương nhiên sẽ đòi thêm."

"Mày đòi, mày đòi cái rắm, chút tiền cha chồng để lại, những năm này mày đã sớm tiêu hết, mày cho rằng mày ăn uống đều là trên trời rơi xuống hả?"

Mẹ Vương tức đến mức hận không thể bóp chết Vương Vệ, thứ quỷ này há miệng là có thể chọc bà ta tức giận sôi máu.

Đến trạm y tế, giày cỏ mà Vương Vệ mang sớm đã không còn tri giác, sau khi truyền dịch cho Tiêu Hiểu xong, bác sĩ kinh hô một tiếng, vội vàng sai người chườm nóng cái chân đông cứng của Vương Vệ, sau đó dùng nước nóng rửa qua, bác sĩ kia là một người phụ nữ trung niên, thấy đến khám bệnh chính là một cô gái mười lăm mười sáu tuổi, không nhịn được hỏi: "Người lớn nhà cháu đâu?"

Vương Vệ cười cười: "Nhà cháu không có người lớn."

Bác sĩ à một tiếng, cảm thấy chạm trúng chỗ thương tâm của Vương Vệ, vội vàng nói sang chuyện khác: "Nhà cháu ở nơi nào, chân cóng đến như thế, đi đường hẳn rất xa nhỉ."

Vương Vệ ngại ngùng cười một tiếng: "Cũng được."

Anh không quen nói chuyện xã giao với người khác: "Bác sĩ, cô không sao chứ?"

"Sốt quá cao, tối nay phải ở trạm y tế, nhìn xem buổi sáng ngày mai sau khi truyền dịch nhiệt độ có hạ hay không. Đó là em gái cháu à?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc