Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Vợ Chồng Đại Lão Chương 4: Ha Ha, Nghe Thấy Không?

Cài Đặt

Chương 4: Ha Ha, Nghe Thấy Không?

Cô nghĩ nghĩ, trước khi phát sinh dị thường, công trình nghiên cứu áp lực không gian và thời gian của cô có đột phá, hẳn cũng bởi vì cái này, cho nên cô mới tới nơi này?

Tiêu Hiểu trong lòng thở dài một hơi, xem ra muốn trở về cũng chỉ có thể gửi hi vọng vào nghiên cứu kia.

Tìm được nguyên nhân, Tiêu Hiểu cố gắng đè bối rối xuống, cô không nhịn được tò mò đánh giá hoàn cảnh chung quanh, vừa nhìn, tâm lập tức chìm đến đáy cốc, đây rốt cuộc là xã hội nguyên thuỷ nào đây?

Nhìn dáng vẻ có chút giống với dáng vẻ thời kỳ kiến quốc ban đầu của Trung Quốc mà trong lịch sử ghi lại vậy?

Có thể trở thành đại lão khoa học kỹ thuật, lòng hiếu kỳ của Tiêu Hiểu tự nhiên mạnh hơn người khác, cô không nhịn được vén chăn lên xuống giường, đi ra khỏi phòng bệnh, lọt vào trong tầm mắt chính là một mảnh trắng xóa, đây là tuyết thực sự?

Thời đại vũ trụ nhân loại sớm đã có thể điều tiết thời tiết tự nhiên, tất cả lấy phù hợp làm chủ, muốn xem tuyết, còn cần phải đi tinh cầu chuyên triển lãm cảnh tuyết ngắm cảnh, nhưng đó cũng là nhân tạo.

Đối mặt với cảnh tuyết tự nhiên, Tiêu Hiểu không nhịn được nắm một cái trong tay vũ trụ quan sát.

Vương Vệ vừa vặn cầm thuốc từ hiệu thuốc ra, vừa thấy Tiêu Hiểu giống như kẻ ngốc ôm lấy một vốc tuyết nhìn chằm chằm, lập tức giận không chỗ phát tiết, anh đi đến trước mặt Tiêu Hiểu quay đầu liền mắng: "Cô ngớ ngẩn hả, vừa mới hạ sốt, mới từ Quỷ Môn quan trở về, cô liền chờ không kịp đã vội đi tìm đường chết, nhìn, nhìn cái rắm đó, chưa từng thấy tuyết hả! Sớm biết cô ngốc như thế, ông đây mới không cứu cô, để cô sốt chết cho rồi!"

Anh nói xong, hất rớt tuyết trong tay Tiêu Hiểu, khí thế hung ác, lực đạo cũng rất mạnh, chỉ nghe bộp một tiếng, tuyết trong tay Tiêu Hiểu rì rào rơi xuống, đôi tay gầy giống chân gà kia của cô cũng lập tức đỏ lên theo..

Tiêu Hiểu ngây ngẩn cả người, từ nhỏ đến lớn, hai mươi hai năm, đây là lần đầu tiên có người dám hung ác với cô như thế, vô luận là gia thế của cô hay là giá trị của bản thân, đi tới chỗ nào không có người bợ đỡ.

Thấy Tiêu Hiểu bị mắng còn ngu ngơ sững sờ nhìn anh, trong lòng Vương Vệ nói thầm: “Cái nhà họ Tiêu này chẳng lẽ lại gả một kẻ ngu cho anh?”

Thế nhưng không hề nghe nói con gái nhà họ Tiêu là đồ ngốc mà?

Vương Vệ đưa tay quơ quơ ở trước mặt Tiêu Hiểu: "Ha ha, nghe thấy không? Trả lời coi."

Tiêu Hiểu bắt chước khẩu âm của Vương Vệ và bác sĩ, lại cố gắng tỏ ra dịu dàng, kết hợp với khuôn mặt lớn chừng bàn tay cùng với dáng người mảnh mai kia của cô, thật sự là vô cùng đáng thương.

Vương Vệ bị dáng vẻ này của Tiêu Hiểu làm cho có chút không được tự nhiên, anh có kinh nghiệm đối mặt với ác ý, nhưng thái độ của Tiêu Hiểu đối với anh như vậy anh còn chưa từng gặp phải.

Vương Vệ cố gắng xụ mặt, ồm ồm nói: "Biết sai thì tốt, trở về phòng đi thôi."

Nói xong lại cảm thấy giọng điệu của mình tựa hồ quá ôn hòa, anh vội vàng bổ sung một câu: "Vì xem bệnh cho cô, tôi đã tốn bốn đồng, nếu như cô xảy ra chuyện gì, bốn đồng này tôi biết đi đâu đòi lại?"

Tiêu Hiểu rất thông minh, chỉ tìm tòi chút liền biết thì ra Vương Vệ ăn nói to tiếng giống như hổ gầm này chẳng qua chỉ có vẻ bề ngoài, dáng vẻ giương nanh múa vuốt đều là vỏ bọc thôi.

"Xin lỗi, tôi..."

Tiêu Hiểu tay chân luống cuống xoắn góc áo.

"Được rồi, đi vào nằm đi, nếu không bây giờ cô trả đi."

Vương Vệ bị dáng vẻ vô cùng đáng thương này của Tiêu Hiểu làm cho bực bội không thôi, bắt anh cùng người mắng nhau anh cũng không sợ hãi, ngược lại bộ dạng này của Tiêu Hiểu khiến anh không có cách nào tự nhiên đối mặt.

Tiêu Hiểu ngoan ngoãn à một tiếng, quả nhiên đi vào nằm.

Thế nhưng ngay từ đầu không có chú ý tới còn đỡ, hiện tại xem ra, ga giường và chăn mền mặc dù là màu trắng, lại ố vàng, còn có vết bẩn chưa được giặt sạch sẽ.

Tiêu Hiểu mặc dù không có bệnh thích sạch sẽ, nhưng hoàn cảnh sống của cô luôn sạch sẽ, chênh lệch quá lớn, khiến bản thân cô không được tự nhiên, nằm ở trên giường không ngừng lật qua lật lại.

Vương Vệ thấy mà lông mày nhíu lại thật chặt, bàn tay đập vào trên chăn: "Trên người cô có bọ chét hả? Mau đi ngủ, tôi đã nói với bác dĩ rồi, cho phép cô ngủ đến buổi chiều, lúc thời tiết ấm áp lại trở về."

Lo lắng căn phòng hở tứ phía trong nhà kia không giữ ấm, bệnh tình Tiêu Hiểu tái phát, đương nhiên lo lắng hơn chính là bốn đồng trôi theo dòng nước, Vương Vệ liền mặt dạn mày dày đi nhờ vả bác sĩ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc