Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngẩng đầu lên dùng ánh mắt lên án nhìn anh, giọng nói vẫn mềm mại: "Anh và cô ta… Quan hệ rất tốt sao?"
Lúc Tiêu Hiểu hỏi anh vẫn đang cười híp mắt, nhưng trực giác của Vương Vệ cho biết cô đang tức giận, cảm giác tìm đường sống mãnh liệt khiến anh liên tục lắc đầu: "Tôi không quen cô ta, không có ấn tượng gì về cô ta cả, thật đấy."
Đôi mắt của Tiêu Hiểu cong hơn nhiều một chút, vỗ vỗ nhẹ lên cánh tay của Vương Vệ: "Anh làm gì vậy, tôi cũng đâu có tức giận, quen thì quen thôi, cũng chỉ là một người quen thôi mà."
"Tôi thật sự không quen mà."
Vương Vệ có chút nóng nảy nhìn về phía Tưởng Văn Văn: "Này, cô là ai vậy?"
Làm gì mà bày ra bộ dạng như quen thân anh lắm vậy?
Khiến anh phải phí tâm giải thích với Tiêu Hiểu.
"Tiêu Hiểu! Sao cô lại ở đây?"
Lúc Tiêu Hiểu lên tiếng, Tưởng Văn Văn mới phát hiện ra bên cạnh Vương Vệ còn có một người đang đứng, lúc nhìn thấy Tiêu Hiểu vẻ mặt cô ta hoàn toàn không dám tin, sao lại như vậy?
Kiếp trước vào lúc này chẳng phải Tiêu Hiểu đã bị sốt đến chết rồi sao?
Vì tâm trạng quá kích động nên sau khi thốt lên cô ta mới nhận ra mình đã thất lễ, Tưởng Văn Văn vội vàng bịt miệng lại.
Sắc mặt Vương Vệ cực kỳ khó coi, anh không đánh phụ nữ, nhưng không có nghĩa là không thể mắng: "Mẹ nó chứ, cô có ấm đầu không? Cô ấy là vợ tôi, đây là nhà mẹ của vợ tôi, cô ấy không ở đây thì ai ở đây?"
Sự kinh ngạc trong nội tâm Tưởng Văn Văn vẫn chưa hết đã bị Vương Vệ mắng cho một trận ngập đầu, cảm giác buồn bã nhất thời lấn át kinh ngạc, sững sờ nhìn Vương Vệ.
Tiêu Hiểu không hề xem nhẹ biểu cảm trên mặt Tưởng Văn Văn, cô suy nghĩ một chút, sau đó dựa vào vai Vương Vệ cười hỏi cô ta: "Chị Văn Văn, lời vừa rồi của chị có ý gì vậy? Tôi không nên ở đây sao? ‘Ở’ của chị có nghĩa là tôi không nên đứng ở đây, hay là tôi không nên sống ở trên đời này?"
Cô mở to mắt nhìn Tưởng Văn Văn, giống như thực sự chỉ là tò mò.
Cùng đi đến đây với Tưởng Văn Văn và Lý Tri Tân còn có một nam một nữ, nghe thấy Tiêu Hiểu nói vậy, một cô gái khác cũng tò mò hỏi Tưởng Văn Văn: "Đúng đấy Văn Văn, không phải mấy ngày nay cô bị sốt sao, thậm chí còn không ra khỏi nhà, sao lại biết Tiêu Hiểu bị bệnh?"
Tưởng Văn Văn thầm hận sự sai sót vừa rồi của mình, nói dối một câu thì phải nói dối một câu khác đề làm tròn vẹn, nhưng vẻ mặt lại cực kỳ trấn tĩnh, qua loa đáp: "Không nhớ nữa, có lẽ là do một ai đó trong mấy người vô tình nói ra, hoặc là do tôi nhớ nhầm. Cho dù thế nào, Tiêu Hiểu không sao là tốt rồi."
Tiêu Hiểu đã thăm dò được thông tin mà mình muốn, mỉm cười đáp: "Cảm ơn chị Văn Văn quan tâm, có điều mấy ngày trước đúng là tôi có bị bệnh, bị sốt rất cao, vẫn là nhờ Vương Vệ cõng tôi đi đến trạm y tế ngay trong đêm. Nếu như không có anh ấy, không chừng hiện giờ tôi thực sự đã sốt cao đến chết."
Lúc nói những lời này cô ngẩng đầu lên cười ngọt ngào với Vương Vệ, sau đó giống như một con mèo nhỏ vô cùng quyến luyến dụi dụi vào trước ngực Vương Vệ.
Vương Vệ bị hành động này của cô làm cho ruột gan rối bời, toàn thân như đang bị thiêu đốt, lỗ tai không chịu thua kém mà đỏ ửng lên, đè cái đầu đang quấy phá của Tiêu Hiểu lại, sau đó lại cảm thấy mình ra tay quá nặng, sợ làm cô bị thương, vội vàng nhẹ tay lại, kéo cô ra một cách khó khăn, cắn răng nói: "Không được tự nguyền rủa mình như vậy, còn nữa, đàng hoàng một chút."
Không thấy có nhiều người đang nhìn như vậy sao?
Đặc biệt là Lý Tri Tân cũng nhìn thấy.
Nghĩ đến đây, anh trực tiếp ấn Tiêu Hiểu vào trong lòng mình, không để Lý Tri Tân nhìn thấy dáng vẻ ngây thơ khiến người ta không khống chế được của Tiêu Hiểu, hung hăng nhìn chằm chằm mấy người kia: "Nhìn cái gì mà nhìn, còn nhìn nữa tôi sẽ móc mắt mấy người ra."
Trước đây rất ít khi tiếp xúc với kẻ bá đạo nhất thôn Tiểu Tiền này, bây giờ mới biết danh hiệu tên lang sói của Vương Vệ không phải là hư danh, một cô gái khác đi cùng bị dọa đến mức toàn thân run rẩy, kéo Tưởng Văn Văn lại: "Văn Văn, chúng ta mau về thôi."
Danh tiếng của Vương Vệ ở thôn Tiểu Tiền có tác dụng khiến trẻ con ngưng khóc đêm, hoàn toàn là một ác bá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








