Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Vợ Chồng Đại Lão Chương 28: Anh Muốn Làm Tôi Chết Ngộp À?

Cài Đặt

Chương 28: Anh Muốn Làm Tôi Chết Ngộp À?

Lý Tri Tân và người đàn ông còn lại đặt thùng nước vào bên cạnh cửa nhà, kéo hai cô gái còn lại cuống quýt rời đi.

Chỉ có Tưởng Văn Văn lúc bị kéo đi còn không nhịn được dùng ánh mắt phức tạp nhìn Vương Vệ.

Vương Vệ thấy mấy người Lý Tri Tân đã đi, lúc này mới cho Tiêu Hiểu ngẩng đầu lên.

Tiêu Hiểu cười nhạo nhìn anh, dùng quả đấm nhỏ của mình đánh nhẹ lên người Vương Vệ, mỉm cười oán trách: "Anh muốn làm tôi chết ngộp à?"

Vương Vệ vội vàng lắc đầu, sau đó nhìn Tiêu Hiểu một cách vô cùng trịnh trọng: "Sau này cô cách xa những người này một chút, cái tên Lý Tri Tân kia vừa nhìn đã biết không phải là người tốt, mặc dù trông thì tuấn tú nhưng thực ra là một tên yếu ớt vô dụng thích giả bộ."

Tiêu Hiểu chớp chớp mắt: "Anh ta tuấn tú sao? Tôi cảm thấy anh còn đẹp trai hơn anh ta nhiều?"

Vương Vệ nghe xong không kìm được mà toét miệng cười: "Điều này còn phải nói sao?"

Người ta nói người tình trong mắt hóa Tây Thi, Tiêu Hiểu thích anh như vậy, đương nhiên sẽ cảm thấy anh đẹp trai nhất.

Vương Vệ hoàn toàn bỏ qua những người mới gặp vừa rồi nhưng Tiêu Hiểu vẫn còn đang âm thầm suy nghĩ về Tưởng Văn Văn có chút kỳ lạ đó, vừa nhìn đã yêu Vương Vệ, còn cả vẻ mặt chắc chắn rằng cô không nên còn sống đó...

Tiêu Hiểu lập ra giả thiết, nếu như cô không từ vũ trụ đến đây, vậy thì nguyên chủ...

!

Có lẽ đã thực sự bị sốt đến chết rồi.

Nếu như cô có thể đi vào thân thể của nguyên chủ, vậy có nghĩa rằng ý thức của nguyên chủ đã hoàn toàn tiêu tan.

Nhưng vấn đề là, Tưởng Văn Văn làm sao mà biết được?

Trừ khi cô ta đã trải qua một vài chuyện gì đó, nhìn thấy những chuyện xảy ra trước có sự thay đổi rất lớn, cho nên cô ta mới kinh ngạc đến như vậy..

"Hôm nay cô không ăn gì cả, tôi đi bắt cho cô vài con cá, cô về nhà trước đi."

Lúc sắp đến cửa nhà họ Vương, Vương Vệ bỗng nhiên nói.

Không yên tâm?

Có gì mà không yên tâm, Vương Vệ hừ một tiếng: "Cô nhiều chuyện thật."

Nhưng nụ cười bên khóe môi thì không sao đè xuống được, cho dù đang mặc quần áo rách lỗ thì cũng cảm thấy toàn thân ấm áp.

Vương Vệ như người đi trên mây đưa vợ đi bắt cá, nhưng Tưởng Văn Văn bên này tâm trạng lại khá là tệ.

Trên đường từ nhà họ Tiêu trở về, suốt đường đi Tưởng Văn Văn đều im lặng.

Cô ta không nghĩ ra, tại sao người mà lúc này của kiếp trước rõ ràng đã chết nhưng lúc này lại đang sống bình thường.

Cô ta có thể nhớ rõ như vậy là bởi vì kiếp trước sau khi Tiêu Hiểu chết, nhà họ Tiêu và nhà họ Vương còn lôi kéo nhau một phen.

" Văn Văn, rốt cuộc hôm nay em bị làm sao vậy? Từ sáng sớm đã không để ý đến anh. Còn nữa, vừa rồi lúc em nhìn thấy Vương Vệ tại sao lại kích động như vậy?"

Tưởng Văn Văn đang suy nghĩ, đi đường cũng không tập trung nên đi chậm lại ở phía sau mấy người đó.

Lý Tri Tân cố ý đợi một lúc, đợi đến khi Tưởng Văn Văn đi đến trước mặt anh ta, anh ta mới giữ cô ta lại.

Tưởng Văn Văn phục hồi tinh thần, nhìn thấy Lý Tri Tân, lập tức cau mày rút tay lại.

" Rốt cuộc em bị làm sao vậy?"

Tính cách Lý Tri Tân có tốt hơn nữa thì lúc này cũng khó tránh được có chút tức giận.

Cô ta rốt cuộc bị làm sao?

Tưởng Văn Văn cười lạnh trong lòng, chính là người đàn ông này, kiếp trước làm vợ chồng với cô ta gần hai mươi năm.

Kiếp trước cô ta và Lý Tri An sẽ kết hôn vào năm sau, sau khi kì thi đại học được khôi phục vào năm 75, hai vợ chồng họ đều thi vào trường đại học ở thủ đô.

Sau khi tốt nghiệp lại đồng thời được bố trí đến xí nghiệp quốc doanh ở thủ đô làm cán bộ cơ sở, lúc đó làm việc ở xí nghiệp quốc doanh nở mày nở mặt và có địa vị hơn bất cứ ngành nghề nào.

Cô ta cũng tưởng rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất, có chồng tuấn tú lịch sự, dịu dàng chu đáo, bọn họ là một đôi do ông trời tác thành.

Nhưng sau đó vận xui đã đến.

Xí nghiệp quốc doanh cải cách, tiến hành cắt giảm một lượng nhân sự lớn, hai vợ chồng họ vì không có chỗ dựa nên đều bị cho nghỉ việc.

Hai người đi đến đường cùng, cắn răng học theo người khác xuống biển buôn bán.

Nhưng hai người họ là thuộc nhóm người cuối cùng bị cắt giảm nhân sự, lúc ra biển buôn bán đã mất đi rất nhiều cơ hội đầu tiên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc