Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Vợ Chồng Đại Lão Chương 26: Con Gái, Sao Con Không Ăn Nữa?

Cài Đặt

Chương 26: Con Gái, Sao Con Không Ăn Nữa?

Cảm giác của Tiêu Hiểu với cha Tiêu và mẹ Tiêu lại càng không tốt, ăn qua loa một chút rồi đặt đũa xuống.

Vương Vệ biết cô ăn ít nên cũng không khuyên nữa, chỉ âm thầm quyết định lát nữa sẽ đi bắt vài con cá về nướng cho Tiêu Hiểu ăn.

Mẹ Tiêu thấy Tiêu Hiểu chỉ ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống thì kinh ngạc nói: "Con gái, sao con không ăn nữa?"

Tiêu Hiểu bình tĩnh đáp: "Con không muốn ăn."

Người đàn ông này là một thanh niên đeo kính, khoảng chừng hai mươi tuổi, bộ quần áo trên người đã giặt đến bạc màu nhưng lại rất sạch sẽ, mặt mày ôn hòa, khóe miệng mỉm cười, khiến người ta nhìn lần đầu tiên có cảm giác như được tắm trong gió xuân.

" Thím Tiêu, chúng cháu đến trả thùng, làm phiền thím và chú Tiêu rồi."

Người đàn ông kia còn chưa đi đến cửa nhà họ Tiêu đã dùng giọng nói ôn tồn gọi, đến gần mới phát hiện người đứng ở cửa không phải cha Tiêu mẹ Tiêu, hơi ngẩn ra, sau đó nở nụ cười nói: "Hóa ra là Tiêu Hiểu, em về rồi à?"

Giọng nói anh ta rất dễ nghe, lúc nhìn người khác vô cùng chăm chú, đặc biệt là khóe miệng mỉm cười có thể khiến người ta ảo giác như trong ánh mắt anh ta tràn ngập thâm tình.

Anh ta bỏ quên Vương Vệ, chỉ cúi đầu chào hỏi Tiêu Hiểu.

Đôi mắt màu xanh lá của Vương Vệ trong nháy mắt trầm xuống, vừa định kéo Tiêu Hiểu về phía sau mình, nhưng không ngờ anh còn chưa kịp làm vậy thì ngược lại Tiêu Hiểu đã ra tay trước.

Cô khoác tay lên cánh tay của Vương Vệ, dính sát vào anh sau đó mới thò đầu lạnh nhạt đáp lời người đàn ông kia: "Chào anh."

Người đàn ông này trông có vẻ ôn hòa lịch sự, nhưng Tiêu Hiểu lại không thích.

Ánh mắt chuyên chú và góc độ khóe miệng mỉm cười của anh ta không phải chuyên tâm luyện tập qua, giống như tìm ra chiếc mặt nạ thích hợp nhất với mình để đeo lên mặt.

Hành động của Tiêu Hiểu đã có tác dụng trấn an Vương Vệ vô cùng lớn, lập tức thu lại gai nhọn toàn thân, thỏa mãn xoa xoa đầu Tiêu Hiểu, sau đó ôm cô vào lòng một cách vô cùng có tính chiếm hữu, đôi mắt sắc bén lạnh lùng nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.

Lý Tri Tân nhìn thấy phản ứng bình thường của Tiêu Hiểu, ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục tự nhiên, lúc này mới nhìn về phía Vương Vệ: "Cậu chính là chồng của Tiêu Hiểu đúng không? Tôi tên Lý Tri Tân, tôi luôn coi Tiêu Hiểu như em gái của mình, cậu phải đối xử với con bé thật tốt đấy nhé."

Anh ta làm như đang nói đùa mà chế nhạo Vương Vệ..

Vương Vệ càng cảm thấy người đàn ông này đáng ghét, đánh giá Lý Tri Tân từ trên xuống dưới rồi châm chọc: "Cô ấy là vợ tôi, chúng tôi là vợ chồng, một người ngoài như anh có thể xen vào chuyện giữa hai chúng tôi sao?"

Tiêu Hiểu nghe thấy tên của người này thì hơi sửng sốt, Lý Tri Tân?

Là vì người này nên nguyên chủ mới nhảy xuống giếng sao?

Cái này!

Mắt nhìn người của nguyên thân rốt cuộc là sao vậy?

Vậy mà lại thích một người thích làm bộ làm tịch đến như thế?

Đối mặt với nhau như vậy, sự chán ghét của Vương Vệ đối với Lý Tri Tân ai cũng có thể nhìn ra được, Tiêu Hiểu không dám tưởng tượng nếu như Vương Vệ biết chuyện mà nguyên thân đã làm thì sẽ có phản ứng gì.

Cô có chút khổ não, bây giờ cô lại phải gánh cái nồi này.

"Vương Vệ!"

Không đợi Lý Tri Tân phản ứng lại, mấy người phía sau cũng đã đến cửa nhà họ Tiêu, một cô gái trong đó bỗng nhiên đẩy Lý Tri Tân ra rồi tự chen lên phía trước.

Cô gái kia mặt mũi xinh đẹp, cho dù bộ quần áo màu xám tro trên người và vẻ mặt xanh xao vì thiếu dinh dưỡng cũng không thể che giấu sự xinh đẹp của bản thân cô ta.

"Văn Văn!"

Lý Tri Tân bị Vương Vệ trực tiếp đáp trả như vậy, vẻ ôn hòa trên gương mặt vốn đã không duy trì được, bây giờ bạn gái của mình lại dùng đôi mắt tha thiết để nhìn Vương Vệ, sắc mặt cuối cùng cũng trầm xuống, kéo lấy Tưởng Văn Văn.

Tưởng Văn Văn biết rằng mình đã phản ứng quá mức, vội vàng thu lại biểu cảm, nhưng vẫn tỉnh bơ hất tay của Lý Tri Tân ra, Tiêu Hiểu chú ý thấy lúc cô ta nhìn Lý Tri Tân vẻ mặt tràn đầy không kiên nhẫn và chán ghét.

Mà ánh mắt nhìn Vương Vệ lại tràn đầy nóng bỏng, giống như người đang trong lúc yêu nồng nhiệt.

Tiêu Hiểu mím môi, đôi mắt hơi híp lại, ôm chặt cánh tay của Vương Vệ hơn một chút.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc