Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa vào phòng, Tiêu Tam Muội đã kéo lấy tay Tiêu Hiểu hỏi: "Chị hai, tên lang sói kia không đánh chị đấy chứ? Cha và mẹ cũng thật là nhẫn tâm, vì hai mươi đồng mà gả chị cho tên khốn nạn đó."
Mấy chị em gái khác cũng phụ họa: "Đúng đấy, đúng đấy..."
Tiêu Hiểu híp mắt: "Đó là anh rể của các em, ai cho các em gọi anh ấy là tên lang sói. Anh ấy rất tốt, nếu như anh ấy biết các em gọi anh ấy như vậy, anh ấy sẽ đau lòng lắm."
Mấy cô em gái không ngờ rằng Tiêu Hiểu sẽ che chở cho Vương Vệ, đều há hốc mồm kinh ngạc nhìn cô.
Tiêu Tam Muội phục hồi tinh thần lại đầu tiên: "Chị hai, sao chị lại thay đổi nhanh như vậy? Ban đầu lúc cha mẹ gả chị cho tên lang... Cho anh rể, không phải chị còn nhảy xuống giếng sao?"
Tiêu Hiểu đáp: "Đó cũng là trước kia không hiểu chuyện."
Đây là nồi của nguyên thân, thứ mù mắt.
Thấy Tiêu Hiểu nói như vậy, mấy cô em gái cũng không nói gì nữa, dù sao cũng đã gả rồi, không sống cùng nhau chẳng lẽ còn có thể ly hôn?
Tiêu Tam Muội than thở: "Dù sao nếu như em phải gả đi thì phải gả cho người mà mình thích. Nếu như giống như chị thì cha mẹ có ép em hơn nữa em cũng không đồng ý."
Nói đến đây, cô ấy nhìn em trai đang nằm trên giường một cách phức tạp: "Cha mẹ đúng là có thể vì em trai mà làm ra bất cứ chuyện gì."
Cô ấy vừa nói xong, những cô gái khác cũng im lặng.
Hiển nhiên là cha mẹ đối xử thiên vị quá rõ ràng, sự tổn thương đã bị chôn sâu vào lòng các cô ấy.
Tiêu Hiểu không phải chị ruột của bọn họ, lại mới đến đây chưa được bao lâu, căn bản chưa từng tiếp xúc với văn hóa trọng nam khinh nữ, không thể đồng cảm được, không biết nên an ủi bọn họ thế nào, đành nói: "Chị ra ngoài đây."
Trước khi Tiêu Hiểu đi không tìm thấy Vương Vệ ở trong nhà, ra ngoài mới nhìn thấy Vương Vệ đang giúp cha Tiêu bổ củi trong sân.
Mặc dù trông anh gầy yếu, nhưng sức lực rất lớn, bổ củi cũng rất có khí thế.
Cha Tiêu ở một bên nhìn mà run rẩy trong lòng, mỗi lần Vương Vệ bổ xong một cây củi, ông ta lập tức nhặt lên xếp lại, bộ dạng như đàn em đang lấy lòng.
Tiêu Hiểu lại có chút không vui, cho dù cách làm của nguyên chủ có đúng hay không, nhưng cha Tiêu mẹ Tiêu không để ý con gái có tình nguyện hay không mà ép cô ấy gả cho người khác chỉ là vì đứa con trai duy nhất.
So sánh mấy cô con gái nhà họ Tiêu và con trai duy nhất, cô thực sự không thích nổi cha mẹ Tiêu.
Đương nhiên, chủ yếu hơn là, cô không thích Vương Vệ vì cô mà lấy lòng cha Tiêu mẹ Tiêu, làm việc nặng như vậy, ăn cũng không đủ no, còn lãng phí nhiều thể lực như vậy.
" Đủ rồi, một bữa cơm đâu có cần nhiều củi như vậy."
Tiêu Hiểu bước đến kéo lấy Vương Vệ giúp anh lau mồ hôi trên trán.
Cha Tiêu thở phào nhẹ nhõm: "Đúng đúng, đủ rồi, đủ rồi."
Mặc dù trong lòng không muốn thừa nhận, nhưng Vương Vệ lại rất hưởng thụ sự quan tâm của Tiêu Hiểu đối với anh.
Lúc Tiêu Hiểu lau mồ hôi, anh vô thức nhắm mắt lại, khóe miệng còn không kìm được mà cong lên.
Tiêu Tam Muội bĩu môi: "Đàn ông trông tuấn tú thì có ích gì, trong thôn có ai không biết anh ta còn chém cả ba mẹ mình. Bây giờ vừa mới kết hôn, anh ta đang nhiệt tình, đương nhiên sẽ đối xử tốt với chị haiĐợi sau này lâu dần rồi, nói không chừng còn đánh cả chị hai."
.
Tiêu Tam Muội vừa dứt lời, mấy chị em gái đồng loạt run lên.
Chị hai của bọn họ vừa gầy vừa thấp bé, chị sợ Vương Vệ vừa đấm một cái, chị hai ngay cả mạng cũng không còn.
Tiêu Lục Muội nhỏ nhất không kìm được mà bật khóc: "Hu hu, chị hai thật là đáng thương..."
Tiêu Hiểu và Vương Vệ ở lại nhà họ Tiêu ăn cơm trưa, trước kia Tiêu Hiểu còn cảm thấy cơm nước ở nhà họ Vương không tốt, nhưng hiện giờ so sánh ra thì cơm ở nhà họ Vương cũng coi như thịnh soạn.
Nhà họ Tiêu đông người, lại là con gái không kiếm được bao nhiêu công điểm, những người khác trong nhà họ Tiêu bao gồm cả cha Tiêu mẹ Tiêu đều ăn cho đủ sống, riêng chỉ có bảo bối trong nhà là bạn học Tiêu Quốc Hưng, trong lúc những người khác cơm nước đạm bạc, cậu ấy bữa nào cũng một bát canh trứng gà với cơm trắng, không hề thay đổi.
Tiêu Lục Muội năm tuổi, không lớn hơn Tiêu Quốc Hưng là bao, lúc này nhìn thấy em trai ăn canh trứng gà liền nuốt nước bọt thèm thuồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








