Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Khụ, khụ..."
Tiêu Hiểu cảm thấy mí mắt giống như có gánh nặng ngàn cân, đầu choáng váng chìm vào hôn mê, cuống họng khô như thiêu như đốt, cả người tựa như đặt ở trên lửa nướng.
"Nước..."
Tiêu Hiểu giãy giụa dùng hết sức lực toàn thân kêu lên, nhưng trên thực tế chẳng qua là tiếng muỗi vo ve, tựa hồ có người nào đó tới nghe nghe, sau đó đi ra.
Không đầy một lát một đồ vật lạnh băng chạm đến môi của cô, nhận thấy được bên trong là nước, Tiêu Hiểu vội vàng nuốt từng ngụm từng ngụm, vừa uống nước vừa nghĩ: Vật nhỏ Vica S này, làm Robot quản gia, ngay cả cô ngã bệnh cũng không dự phòng được, dám tiêu cực biếng nhác như thế, chờ cô tỉnh rồi nhất định phải hạn chế quyền hạn của nó, cho dù nó ríu rít nũng nịu cũng không được.
Uống nước xong, cuống họng của Tiêu Hiểu mới không còn nóng hừng hực nữa, cô muốn dạy dỗ Vica S một trận, nhưng ngay cả mí mắt cũng không mở nỗi, mơ mơ hồ hồ lại ngủ thiếp đi.
Trước khi ngủ tựa hồ nghe thấy một tiếng thở dài nặng nề.
Vương Vệ sầu mi khổ kiểm nhìn Tiêu Hiểu nằm ở trên nệm cỏ, thấy cô lên sốt, gò má đỏ bừng, lại nhìn cái chăn sợi bông cũ nát mỏng manh đang đắp trên người cô, vốn dĩ cái chăn này ở trong cái tiết trời rét lạnh này đã đắp không đủ ấm, huống chi là người còn phát sốt.
Anh nhìn áo bông đã rách trên người mình, cuối cùng vẫn không cởi ra, khẽ cắn môi, quay người mở ra cánh cửa gỗ vốn đã nứt ra rất nhiều khe hở.
"Phanh phanh phanh..."
Mẹ Vương và cha Vương lúc này đã ngủ rồi, tiếng đập cửa giống như gọi quỷ khiến hai vợ chồng già bừng tỉnh khỏi cơn mơ, mẹ Vương vỗ vỗ ngực, tức giận xông ngoài cửa quát: "Ai nha, đêm hôm khuya khoắt không ngủ được, gọi quỷ hả!"
Cha Vương đứng dậy mở cửa, thấy bên ngoài lại là Vương Vệ, ông ta cau mày nhìn con trai út: "Sao con qua đây? Đêm hôm khuya khoắt không ngủ được, muốn hù chết cha và mẹ của con hả?"
Mẹ Vương lúc này cũng xuống giường, thấy là Vương Vệ, lập tức chửi rủa: "Thì ra là cái thứ quỷ đòi nợ mày, mày đang làm cái gì đó hả? Sao lòng dạ mày đen dữ vậy, muốn hù chết tao và cha mày, sau đó cuỗm hết đồ trong nhà đi đúng không? Lúc trước tao không nên sinh ra mày, sinh ra rồi cũng nên dìm mày vào trong nước tiểu mà chết đi..."
Vương Vệ cũng không phải người ngoan ngoãn để bị mắng chửi, con mắt màu đen ánh xanh kia ngước lên, chống nạnh tiến về phía trước một bước: "So về lòng dạ hiểm độc, tôi có thể so được với bà? Bà cũng không phải chưa từng dìm nước, bà có thể dìm tôi vào bên trong nước tiểu thì tôi đương nhiên cũng có thể hù chết bà! Bà cũng không biết xấu hổ, chẳng lẽ tôi còn cần mặt mũi hả? Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột thì biết đào hang, bản thân bà là chuột trong khe trong cống, còn hy vọng sinh ra được con chim tốt ư?"
Vương Vệ không tiếc đả thương địch thủ một ngàn chữ thương hại tám trăm, há miệng bla bla, giống súng máy, bắn như rap về phía mẹ Vương.
Vương Vệ lười nói dóc với lão cha trên danh nghĩa này: "Tiêu Hiểu phát sốt rất cao, cho tôi năm đồng, tôi đưa cô ấy đến trạm y tế."
"Tiền!"
Mẹ Vương đứng ở một bên ôm đầu vừa nghe đến tiền lập tức thét lên: "Mày còn không biết xấu hổ mà đòi tiền, chúng tao lấy tiền ở đâu ra, mau mau cút, mau chóng cút cho tao."
"Bà ăn nói cho rõ ràng, tiền tôi đòi không phải của bà, đó là tiền ông nội của tôi để lại cho tôi, nếu bà không đưa cho tôi, tôi liền đi tìm bí thư chi bộ đại đội, nói mấy người lòng dạ độc ác, vợ tôi bệnh sắp chết, các người không quan tâm, sau đó đi nói cho nhà cha vợ tôi, nói các người mặc kệ sống chết con gái ông ấy, bà xem ông ấy có chạy tới nhà làm loạn hay không!"
Vương Vệ biết yếu thế với hai người này là vô dụng, khẩu khí chỉ cần hơi thấp một chút thì sẽ tưởng rằng sợ bọn họ: "Dù sao tôi là để cho mấy người biết, có lấy tiền ra không thì các người tự liệu mà làm, đến lúc đó người sốt đến chết, tôi làm người góa vợ khẳng định sẽ phải khóc cho số phận bi thảm của vợ tôi."
Nói xong đã quay người muốn đi.
Mẹ Vương và cha Vương do dự, cha Vương không thể không lên tiếng gọi Vương Vệ lại: "Vợ con sốt rất cao thật sao?"
Vương Vệ bước chân không ngừng: "Các người đi theo tôi nhìn xem chẳng phải sẽ biết à!"
Mẹ Vương có lòng mặc kệ: "Hôm nay người mới đến nhà chúng ta liền bị sốt đến chết, ai mà tin chứ, tôi đã nói hôm nay nhìn cô gái chết dầm kia thế nào có vẻ bệnh, hóa ra là nhà họ Tiếu biết con gái bị bệnh lừa chúng ta."
Cha Vương có lòng muốn nói thời gian thành hôn đã sớm quyết định, khả năng chính là trùng hợp bị bệnh, người nhà họ Tiếu còn không đến mức lấy sức khỏe con gái ruột ra lãng phí, nhưng ông ta biết lời kia vừa thốt ra, khẳng định lại sẽ bị mẹ Vương mắng, thuận miệng nói: "Đi xem một chút đi, nếu là người thật sự bị sốt đến chết, chính là phiền toái lớn lắm, đến lúc đó thằng tư còn không muốn ầm ĩ lật trời."
Mẹ Vương nghe mà hậm hực dậm chân: "Lúc ấy sinh ra bóp chết nó cho rồi!"
Cha Vương cùng mẹ Vương đi theo Vương Vệ ra phòng chính, xuyên qua sân nhỏ đến một gian gian phòng thấp bé, căn phòng này vốn là kho củi, các phòng khác của nhà họ Vương bọn họ đều là phòng gạch ngói, duy chỉ có căn này không chỉ có diện tích nhỏ hẹp, nóc phòng còn là dùng cỏ tranh phủ lên, cửa căn bản là không đóng chặt được, mắc vào khung cửa lung lay sắp đổ, gió thổi qua rung kêu kẽo kẹt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








