Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa nghĩ như vậy, trong lòng mới xem như dễ chịu một chút.
Chị dâu hai Vương trông khá là hòa khí, lúc bưng cơm còn hướng về phía Tiêu Hiểu cười một cái.
Vừa rồi người của hai bên còn cãi vã nhau như chó với mèo, hiện tại đảo mắt lại ngồi ăn cơm trên cùng một cái bàn.
Tiêu Hiểu rất không hiểu thao tác của người của xã hội cũ, nhìn cả một nhà vây quanh cái bàn, cố nén khó chịu ngồi sát vào Vương Vệ.
Vương Vệ thấy Tiêu Hiểu dính anh giống như cục nam châm, không giống với lúc hai người ở riêng với nhau muốn kiêu ngạo một chút, vừa nãy sau khi Tiêu Hiểu nói đỡ giúp anh, Vương Vệ liền coi cô thành người cùng chiến hào với mình, đàn em của mình đương nhiên phải bao bọc, không thể cùng với người nhà họ Vương xé mặt mũi của Tiêu Hiểu được.
Thấy vợ chú tư quấn chú tư như vậy, Triệu Yến đều muốn trợn trắng mắt lên tận trời luôn.
Cô ta nhìn nhìn anh cả Vương ở bên cạnh, cũng chen tới bên cạnh anh ta.
Triệu Yến thân hình chắc khỏe, còn thân hình của anh cả Vương lại là cao gầy, hiện giờ anh ta một lòng ngóng được ăn, đang nhìn chăm chăm mẹ Vương xới cơm, vừa không chú ý liền bị Triệu Yến chen mông xuống ghế một cái ngã ngồi ra đất.
Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía anh ta, anh hai Vương không nhịn được cười ha hả nói: "Anh cả, anh làm gì thế, chúc tết thì cũng còn sớm lắm."
Mấy đứa trẻ cũng cười khanh khách theo anh ta.
Còn Phùng Xuân nhìn rõ một một chuyện xảy ra vừa rồi, trong lòng xì một tiếng, chị dâu còn coi mình là cô gái mười tám tuổi chắc, cũng không nhìn xem thể trạng của chính mình.
Anh cả Vương bị cười không giữ được mặt mũi, đen mặt gào với Triệu Yến: "Cô cái con vợ này phát điên gì hả, đang yên đang lành cô chèn tôi làm gì?"
Triệu Yến cũng khó xử: "Anh có phải đàn ông không, tôi chỉ nhẹ nhàng đụng một cái anh đã ngã ra đất rồi, chả có bản lĩnh quái gì, chỉ biết hung dữ với vợ..."
"Được rồi, đừng ồn nữa, ăn cơm."
Tiêu Hiểu lúc này đã đói đến ngực dính vào lưng, cho dù cô biết những thứ này không ngon, cũng còn nhớ phòng bếp để nấu cơm bẩn cỡ nào, nhưng vì mạng sống, cô không thể không ép buộc mình nuốt xuống..
Vừa nuốt xuống cổ họng lập tức cuộn trào, suýt nữa thì nôn ra, không được, hương vị quái dị này thật sự không cách nào xem nhẹ, bánh bao ngô ở trong bệnh viện trông khá tươi ngon cô đều không cách nào nuốt xuống, khỏi phải nói tới những thức ăn này của nhà họ Vương.
Ngũ giác được thuốc gen cải tạo lại của cô quả thực quá nhạy bén, ngay cả đói cũng không thể đè ép.
Nói ra thì thuốc gen cũng là do cô phát minh, mở khóa gen của con người, khai phá tiềm lực ẩn giấu của con người, mỗi người sau khi uống xong phương hướng mở khóa khác nhau, thậm chí có một số người có thể cảm ứng được một năng lượng nào đó ở trong vũ trụ mà tiến hành hấp thu, giống như tu luyện trong truyện thần thoại, đương nhiên không khoa trương như vậy, nhưng thể chất quả thật có sự tăng vọt về chất, có người thì khai phá trí não, chính cô không chỉ khai phá trí não, còn có một năng lực đặc thù: vô cùng thân cận với thổ nhưỡng và bất cứ thứ gì mọc từ đất ra, thậm chí còn có thể tiến hành khống chế.
Trước đây khi ở vũ trụ năng lực này chả có tác dụng mấy, còn bây giờ...
Tiêu Hiểu cảm thấy bản thân cuối cùng cũng nhìn thấy một tia sáng ban mai, nếu như năng lực này còn giữ lại, ít ra cô không cần chịu đựng nỗi khổ sở không thể nào ăn uống nữa.
Thấy Tiêu Hiểu chỉ ăn một miếng đã buông bát đũa xuống, lại còn có bộ dạng muốn nôn, hai mắt của Triệu Yến giống như đèn pha mà nghi hoặc đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Ấy, đây là làm sao, sao còn nôn vậy, không phải mang bầu rồi đấy chứ?"
Triệu Yến che miệng cười trên nỗi đau của người khác.
Những người khác cũng nghi ngờ nhìn Tiêu Hiểu.
Vẻ mặt của người lớn đều khó coi, đặc biệt là mẹ Vương, mặt đều sắp xụ đến mặt đất rồi, mấy đứa trẻ ngu ngơ nhìn thím tư mới tới này, không biết Triệu Yến nói có ý gì.
Con gái út của nhà họ Vương vừa nghe lời của Triệu Yến xong, lập tức khinh bỉ không thôi: "Không biết xấu hổ."
Vương Vệ lạnh lùng nhìn đám người này một vòng: "Tiêu Hiểu bị cảm vẫn chưa khỏi mới ăn không vô, nếu như còn để tôi nghe thấy mấy người nói năng lung tung, đừng trách tôi vả miệng mấy người."
Anh vừa nói vậy, mọi người mới thu ánh mắt lại, cũng đúng, Tiêu Hiểu nhát gan như thế, ngay cả cửa cũng không dám ra khỏi, sao có thể dám làm loại chuyện này được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








