Vương Anh không phục, tuy cô ta vừa sợ vừa ghét người anh tư này, nhưng lại không nhìn nổi anh bảo vệ Tiêu Hiểu như vậy: "Anh cứ tự lừa dối mình đi, cô ta bị cảm rõ ràng đã khỏi rồi, với lại cứ cho là bị cảm cũng chẳng có ai ăn không vô cả, cô ta chính là cắm sừng cho anh rồi, anh còn cam tâm làm đồ bị cắm sừng."
Ban đầu khi mới gặp Vương Anh, cảm thấy cô ta so với những người nhà họ Vương khác thuận mắt hơn một chút, ít ra trên người gọn gàng sạch sẽ, khuôn mặt cũng khá trắng, hiện tại nghe xong lời này, mới cảm nhận sâu sắc người không thể nhìn qua vẻ bề ngoài.
Cô gái này mới mười mấy tuổi, thế mà lại nói ra những lời như vậy.
Tiêu Hiểu được muôn kiểu cưng chiều mà lớn lên, bản thân lại ưu tú như thế, sao có thể không tức giận, nhưng trong cổ họng cuộn trào, nếu mở miệng chắc chắn nôn ngay, nên không thể không ngậm chặt miệng, lại thêm cảm giác đói bụng, cô vốn là một cô gái được chiều chuộng, nào có chịu đựng khổ như vậy bao giờ, nhẫn nhịn đến vành mắt đều đỏ lên.
Vương Vệ thấy Tiêu Hiểu đỏ vành mắt, còn tưởng rằng cô là bị Vương Anh mắng cho khóc.
Anh đặt tay sau lưng Tiêu Hiểu vỗ vỗ, thầm giúp đỡ cô, lạnh căm nhìn về phía Vương Anh: "Xem ra là mày coi lời nói vừa nãy của tao như gió thoảng bên tai rồi."
Vừa dứt lời, đôi đũa trong tay anh vút một cái liền ném đi, bốp một cái đụng trúng mặt của Vương Anh, phải gọi là nhanh, chuẩn và hung ác.
" Á, mẹ ơi!"
Trong phòng lập tức vang lên tiếng hét thảm thiết của Vương Anh..
Tiêu Hiểu: "...."
Mặc dù Vương Anh hét rất thảm thiết, nhưng rất hả giận, anh chồng này cũng đẹp trai quá đi, cô cảm kích cười với Vương Vệ, lại dính sát vào bên người anh.
Vương Vệ lại hiểu sai ý, tưởng rằng cô bị tiếng hét thảm như giết heo kia làm cho kinh sợ, bàn tay đặt sau lưng cô lại vỗ vỗ tiếp.
" ... Oái, tao đánh chết mày cái thằng nhãi này..."
Mấy người con trai đã kết hôn, không còn thân thiết với mẹ Vương nữa, con gái cả lại gả đi rồi, hiện giờ trong nhà chỉ còn mỗi con gái út Vương Anh, mẹ Vương coi như bảo bối, hiện giờ Vương Vệ lại vì một người phụ nữ mới vào cửa mà động tay với con gái út của bà ta, mẹ Vương lập tức nổi điên.
Nhưng bà ta điên thì điên, ngoài miệng kêu gào rất lợi hại, nhưng từ đầu đến cuối không dám vượt qua bàn động tay với Vương Vệ, bà ta dùng tất cả những lời ô ngôn tuế ngữ mắng Vương Vệ.
Vương Vệ đặt mông vững vàng ngồi trên ghế, trào phúng nhìn mẹ Vương giống như đang xem kịch.
Hồi Vương Vệ mới trở lại, cả nhà họ Vương cảm thấy anh dễ bắt nạt, cuối cùng bắt nạt tàn nhẫn, Vương Vệ liền xách dao lên đuổi chém cả nhà bọn họ, sức mạnh khủng khiếp đó giống như lệ quỷ đòi mạng.
Cha Vương hiện giờ nhớ lại đều dựng tóc gáy.
Sau đó lại đánh nhau mấy lần có lớn có nhỏ, mỗi bên bị thương một chút, nhưng Vương Vệ đối với cả nhà bọn họ chẳng chịu thiệt chút nào, hơn nữa sức mạnh không cần mạng đó khiến người ta e sợ trong lòng, cuối cùng người nhà họ Vương vô cùng bi thống nhận rõ sự thật, bọn họ chỉ có thể vạch một đường an toàn với Vương Vệ, không dám tùy tiện đi trêu chọc anh.
[1]Ý chỉ người này sợ người kia, sẽ luôn có người lợi hại hơn, ngoài ra cũng dùng để chỉ khi xảy ra một vấn đề, đối với người không cần mạng thì hết cách, chẳng ai làm được gì.
Mẹ Vương đẩy cha Vương ra, xả giận lên trên người ông ta: "Ông làm được cái gì, con gái ông bị người đánh, người làm cha như ông ngay cả nói cũng không dám nói một tiếng, còn có chúng mày..."
Bà ta chỉ vào anh cả Vương và anh hai Vương: "Sao bà đây lại sinh ra hai thứ không có chí khí chúng mày cơ chứ, thế là thế nào, đàn ông trong nhà đều bị người ta cưỡi lên đầu lên cổ mà ị vào..."
Anh cả Vương và anh hai Vương bị chửi thì cúi đầu xuống, lòng thầm trách mẹ Vương chỉ biết chửi bọn họ, bản thân bà ta chẳng phải cũng không dám thật sự chọc vào Vương Vệ hay sao.
Vương Vệ nghe đến đây, vậy mà bật cười ha ha.
Tiếng cười của Vương Vệ quả thật giống như từng cái tát liên tiếp tát lên mặt mẹ Vương, bà ta không mắng tiếp được nữa, trầm mặt ngồi xuống, nâng mặt Vương Anh lên cẩn thận nhìn kĩ, phát hiện dưới mắt trái của cô ta bầm tím một mảng thật to, Vương Anh còn đang khóc hu hu hu, khóc đến mẹ Vương thấy bực dọc: "Được rồi, đừng khóc nữa, trở về bảo chị con mang chút thuốc từ trên thị trấn về, lại kéo thêm ít vải làm bộ quần áo cho con."
Vừa nghe muốn làm quần áo, cuối cùng Vương Anh cũng dần dần ngừng tiếng khóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








