Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Vợ Chồng Đại Lão Chương 13: Được, Tôi Biết Rồi, Anh Dạy Tôi Trước, Tôi Chắc Chắn Học Tử Tế.

Cài Đặt

Chương 13: Được, Tôi Biết Rồi, Anh Dạy Tôi Trước, Tôi Chắc Chắn Học Tử Tế.

Lại thu được một tin tức quan trọng, hóa ra nguyên chủ cũng tên là Tiêu Hiểu, Tiêu Hiểu nghe xong nịnh nọt Vương Vệ: "Được, tôi biết rồi, anh dạy tôi trước, tôi chắc chắn học tử tế."

Còn học có biết hay không cô không thể bảo đảm.

Ngay cả gấp chăn còn có thể khiến cho giường càng bừa bộn hơn, Tiêu Hiểu đối với việc học nấu cơm này căn bản không mang một tia kì vọng, nghĩ đến năng lực tự chăm sóc hỏng bét của mình, cô khó tránh khỏi có một chút chột dạ, vừa thấy chột dạ, liền cười càng thêm xán lạn với Vương Vệ, mắt cũng cong thành hình trăng khuyết.

Vương Vệ rửa nồi xong, vừa ngẩng đầu lên liền thấy bộ dáng Tiêu Hiểu cười thấy răng không thấy mắt với anh, hô hấp đình trệ, trong lòng mắng một tiếng, cảnh cáo cô: "Sau này cô ra ngoài đừng có cười như vậy với người ta, xấu chết mất!"

"Xấu" xấu!

Mặt Tiêu Hiểu lập tức xụ xuống, nếu như gương mặt này quá xấu thì há chẳng phải cô quá lỗ rồi sao, phải biết cô chính là người được vinh danh là nhà khoa học đẹp nhất vũ trụ!

Cô thích nghiên cứu nhưng cũng thích xinh đẹp, hồi trước soi gương còn thường hay bị vẻ đẹp của chính mình suýt làm cho ngất xỉu!

Đổi thành gương mặt này nếu như quá xấu, với cô mà nói quả thực là còn nghiêm trọng hơn cả chuyện không được ăn cơm no.

Thấy mình nói xong, Tiêu Hiểu liền ủ rũ cúi đầu, Vương Vệ không khỏi nghĩ lại, Tiêu Hiểu thích anh, để ý đến lời của anh như vậy, hồi nãy anh nói như thế có lẽ…

Là có chút quá đáng rồi?

Bèn sờ sờ mũi, ngập ngừng nói: "À thì, cô đừng để ý, tôi chỉ tùy tiện nói thế thôi, thực ra cô cười lên… Rất là đẹp."

Trọng điểm không phải cái này!

Tiêu Hiểu hiện tại bức thiết chỉ muốn biết mình trông ra sao, bèn hỏi Vương Vệ: "Trong nhà có gương không?"

"Hình như Vương Anh có một cái."

Tiêu Hiểu vốn muốn hỏi Vương Anh là ai, lại không muốn lộ ra mình không biết, liền trịnh trọng gật đầu, nghĩ nhất định phải mượn gương tới xem gương mặt này.

Bộ dáng tâm sự trùng trùng của cô càng khiến cho Vương Vệ cảm thấy đây là hồi nãy bị anh đả kích, thế là đặc biệt mềm giọng lại, dùng chất giọng dịu dàng mà xưa nay chưa từng có nói: "Tiêu Hiểu, tôi nấu cơm cô nhóm bếp."

" Tôi không biết."

Tiêu Hiểu vô tội đối mắt với Vương Vệ.

Lần này Vương Vệ không chiều theo ý của Tiêu Hiểu nữa, cảm thấy cứ tiếp tục dung túng như vậy, nói không chừng đến cả ăn cơm con bé này cũng bảo cô không biết dùng đũa, muốn anh đút đến bên mồm mất.

Nghĩ tới khung cảnh đó, Vương Vệ rùng mình một cái, hung ác nói: "Không biết cũng phải nhóm lửa cho tôi!"

Xem anh là thằng ngốc chắc, tưởng rằng mở to đôi mắt tròn xoe đó nhìn anh, anh liền thật sự không nỡ để cô làm việc hả?

Nhưng qua một lúc lâu, phòng bếp bỗng nhiên vang lên tiếng gào không thể nhịn nổi của Vương Vệ: "Cô là heo hả, hả, cô chính là heo! Đốt lửa thôi mà cô cũng có thể suýt nữa thì đốt luôn bản thân, cô đây là muốn đốt chính mình soi sáng cho tôi sao!"

"Đã nói người ta không biết rồi mà!"

Tiêu Hiểu thoái chí nhỏ giọng hầm hừ.

"Cô đừng có ỏn à ỏn ẻn với ông đây, ông không quen đức tính này của cô."

Cô đã sớm phát hiện, mỗi khi cô gọi Vương Vệ là chồng, tai của anh đều sẽ lặng lẽ đỏ lên.

Vương Vệ nhĩn kĩ, phát hiện trên mu bàn tay cô thật sự nổi một bọng nước, vừa buồn cười vừa tức giận, lại nghe một tiếng chồng phát ớn đấy của cô, cảm thấy xương cốt toàn thân đều nhẹ đi hai lạng, Vương Vệ không hiểu đây là cảm xúc gì, anh thấy giọng mình có chút bay bổng: "Khụ, ngồi… Ngồi qua bên kia."

.

Trước đây làm việc nhà đều là robot quản gia, hiện giờ thấy Vương Vệ vất vả như vậy, lòng Tiêu Hiểu nhất thời khó chịu, thành khẩn nói: "Xin lỗi nhé, tôi nhất định sẽ học thật tốt."

Nhưng cô biết bản thân không học nổi, cô có chỉ số thông minh cực cao, nhưng lại không có năng lực tự chăm sóc cơ bản.

Khi ở vũ trụ có rất nhiều cách có thể giải quyết vấn đề này, cô chẳng để tâm tới chút nào.

Hiện giờ thấy Vương Vệ bởi vì cô mà vất vả như vậy, mới phát hiện chỗ thiếu sót này dường như thật sự rất phiền phức.

Cơm vừa mới nấu xong, Triệu Yến và Phùng Xuân liền tới bưng cơm bưng rau, thời gian khớp giống như bọn họ luôn canh ở bên cạnh vậy.

Thấy là Vương Vệ làm cơm, còn Tiêu Hiểu ngược lại ngồi ở bên cạnh giống như ông lớn, gương mặt của Triệu Yến khỏi phải nói có bao nhiêu khó coi, đều cùng là phụ nữ, sao mệnh của cô ta với vợ chú tư lại khác biệt nhiều như vậy, sau đó nghĩ tới Vương Vệ và Tiêu Hiểu vừa mới cưới, chắc chắn còn mới mẻ, cô lười như vậy, chú tư chắc chắn thấy mới lạ chẳng được bao lâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc