Lục Tiểu Tứ tính tình nóng nảy, vừa định lên tiếng, “Sao lại…ưm!”
Lục Tiểu Lục, cô em út nhà họ Lục, nhanh tay bịt miệng Lục Tiểu Tứ, kéo cậu ta vào góc nhà.
Lục Tiểu Tứ trừng mắt, ú ớ chỉ tay về phía Hạ Uyển Phong.
Lục Tiểu Lục hạ giọng, “Muốn cả nhà mất mặt thì cứ la lên!”
Lục Tiểu Tứ ngậm miệng, chớp chớp mắt. Lục Tiểu Lục thấy vậy mới buông tay.
“Chuyện gì thế này?”
“Hỏi em thì em biết hỏi ai? Cứ để đám cưới xong rồi tính.”
Hai người nhỏ giọng bàn tán ở góc nhà, không ai nghe thấy.
Phương Lệ Quyên sắc mặt biến đổi trong giây lát, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tươi cười, tiếp tục tiếp đãi khách khứa như thường.
Thấy Phương Lệ Quyên không nói gì, những người khác trong nhà họ Lục cũng im lặng.
Đám cưới vẫn diễn ra bình thường.
Kiếp trước, cô nghe nói đêm tân hôn của Hạ Xuân Hoa và Lục Viễn Sơn, Lục Viễn Sơn bị tái phát bệnh cũ, cả đêm ở trong bệnh viện.
Nhìn mạch tượng thì đúng là như vậy.
Cô đang đợi, đợi Lục Viễn Sơn lên cơn, cô mới có thể chữa trị.
Phương Lệ Quyên là người lớn nhất trong nhà nên ngồi ở vị trí chủ tọa, các con lần lượt ngồi xuống.
Trong bữa tiệc, có người đỡ rượu cho Lục Viễn Sơn nhưng mặt anh vẫn đỏ bừng, cứ nắm tay Hạ Uyển Phong cười ngây ngô, muốn dựa vào cô.
Vợ anh thơm quá!
Hạ Uyển Phong vỗ vỗ tay anh, bảo anh ngồi đàng hoàng.
Lục Viễn Sơn mất trí nhớ, nhưng bản năng cơ thể vẫn còn, vừa nghe bảo ngồi đàng hoàng, liền thẳng lưng, ngồi ngay ngắn trên ghế, chỉ có đôi mắt không rời khỏi Hạ Uyển Phong.
Phương Lệ Quyên không biết làm sao với cậu con trai ngốc nghếch của mình, bà dịu dàng nói với Hạ Uyển Phong, “Uyển Phong à, con đừng sợ, mẹ không giận con, mẹ biết con là đứa trẻ ngoan, cưới Viễn Sơn không thể qua loa được, nhưng chuyện gì đã xảy ra con phải nói rõ với mẹ.”
Trong bữa tiệc, Hạ Uyển Phong rất quan tâm đến Lục Viễn Sơn, mắt không rời anh, cũng không hề khinh thường anh, điều này khiến Phương Lệ Quyên có ấn tượng tốt về cô.
Hạ Uyển Phong kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Phương Lệ Quyên nổi nóng, đập bàn mắng, “Lũ khốn nạn! Chuyện hôn nhân của con cái mà nói đổi là đổi, coi như trò đùa! Thật không coi ai ra gì!”
Lục Tiểu Tứ cũng nóng tính giống Phương Lệ Quyên, nhảy dựng lên mắng, “Khốn kiếp! Con đã nói là con không ưa Hạ Xuân Hoa, hóa ra nó đúng là đồ không ra gì!”
Lục Viễn Thủy và Lục Viễn Họa say bí tỉ, ngủ gục ngay trên ghế.
Lục Tiểu Tứ cũng uống rượu, nhưng anh ta thuộc kiểu càng uống càng hăng, vừa nói vừa muốn xông ra ngoài đánh người.
Phương Lệ Quyên túm anh ta lại, “Thằng nhóc này, quay lại đây cho mẹ!”
“Đám cưới đã xong rồi, con còn ra đó làm loạn, ngoài mất mặt ra thì có tác dụng gì? Chij dâu con chẳng phải bị người ta chửi cho thối mũi à?”
Lục Tiểu Tứ tức tối, “Nhưng cũng không thể để bọn họ được lợi như thế!”
Lục Tiểu Tứ còn đang định làm ầm lên, thì Hạ Uyển Phong bỗng kêu lên một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người.
Chỉ thấy Lục Viễn Sơn ngã thẳng xuống đất, Hạ Uyển Phong ngồi bên cạnh anh phản ứng nhanh, đưa tay ra đỡ.
Nhưng vì Lục Viễn Sơn quá to lớn, cô cũng bị kéo ngã theo, trở thành tấm đệm thịt cho anh.
“Ôi Viễn Sơn!”
“Anh cả, chuyện gì thế này?!”
Phương Lệ Quyên vừa lo lắng vừa cố giữ bình tĩnh, “Nhanh, Tiểu Tứ, đến nhà đội trưởng mượn xe bò!”
Từ khi Lục Viễn Sơn xuất ngũ hai năm trước, tình trạng này không phải lần đầu tiên xảy ra.
Bác sĩ đã nói, nếu anh lại ngất xỉu, tuyệt đối không được di chuyển cơ thể anh tùy tiện, phải đưa đến bệnh viện một cách nhẹ nhàng, nếu không mảnh đạn trong đầu anh bất cứ lúc nào cũng có thể khiến anh mất mạng.
Lục Tiểu Tứ vội vàng chạy ra ngoài, Lục Viễn Thủy và Lục Viễn Họa bị vợ của Lục Viễn Sơn tát cho mỗi người hai cái, cũng tỉnh rượu, vây quanh Lục Viễn Sơn không dám động đậy.
“Mũi anh cả sao lại chảy máu?!”
Trần Phán Đệ, con dâu thứ của nhà họ Lục chỉ vào Lục Viễn Sơn hoảng hốt nói.
Phương Lệ Quyên tối sầm mặt mũi, xong rồi! Con trai cả của bà!
Bác sĩ đã nói, một khi mũi chảy máu, nghĩa là Lục Viễn Sơn không còn sống được bao lâu nữa!
Hạ Uyển Phong cẩn thận đặt Lục Viễn Sơn nằm xuống, bắt mạch rồi đính chính lời Trần Phán Đệ, “Đây là xuất huyết nội sọ!”
Bây giờ là thời điểm thích hợp, không có thời gian chần chừ, cô lấy cớ lấy đồ trong túi, lấy ra loại thuốc đã pha chế sẵn trong không gian, trực tiếp nhét vào miệng Lục Viễn Sơn.
Lục Tiểu Lục nhìn thấy, suýt nữa thì nhảy dựng lên, “Ê, chị cho anh tôi ăn cái gì đấy!?”
Hạ Uyển Phong thản nhiên nói, “Thuốc cứu mạng.”
Lục Tiểu Lục nhìn Hạ Uyển Phong như vậy, theo bản năng im bặt. Cô hoàn toàn khác với vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn ban ngày, trong mắt không chút cảm xúc, khiến người ta không dám lỗ mãng.
Lúc này, Hạ Uyển Phong là một người thầy thuốc đang cứu người, trong mắt thầy thuốc, mọi người đều bình đẳng, bệnh nhân luôn được ưu tiên hàng đầu.
Hạ Uyển Phong dịu nét mặt, hạ giọng nói, “Mẹ, thuốc này con xin được ở trại cải tạo, ông ấy trước khi bị đưa xuống đây là một danh y nổi tiếng, ông ấy nói, Viễn Sơn uống thuốc này chắc chắn không có vấn đề gì.”
Điều này cô không nói dối, đúng là có một danh y bị đưa xuống trại cải tạo ở Lưu Gia Bảo Tử, chỉ là ông ta bị điên, không nhận ra ai.
Cô biết nhà họ Lục chắc chắn không tin cô, nên cô phải tìm một nguồn gốc cho y thuật của mình.
Lục Tiểu Lục nhíu mày, tức giận nói, “Dù vậy chị cũng không thể tùy tiện cho anh cả uống thuốc, lỡ có chuyện gì thì chị chịu trách nhiệm sao?!”
Phương Lệ Quyên ngăn Lục Tiểu Lục lại, “Thôi Tiểu Lục, chị dâu con không thể hại anh con.”
Phương Lệ Quyên cũng đành liều một phen, dù sao thì Lục Viễn Sơn cũng không sống được bao lâu nữa, biết đâu lần này anh không qua khỏi.
Hơn nữa, Hạ Uyển Phong cũng không phải kẻ ngốc, sao có thể cố ý hại người?
Lục Viễn Thủy và những người khác không nói gì, rõ ràng cũng không đồng tình với hành động của Hạ Uyển Phong, bầu không khí trong phòng im lặng, nặng nề.
Hạ Uyển Phong dùng toàn là thuốc tốt, Lục Viễn Sơn uống thuốc không lâu sau thì máu mũi ngừng chảy.
Hạ Uyển Phong lặng lẽ ấn vào vài huyệt đạo trên người anh, Lục Viễn Sơn khẽ cử động con ngươi, tỉnh lại.
“Anh cả!”
“Con trai cả, con tỉnh rồi!”
Nhà họ Lục mừng rỡ bật khóc, bầu không khí bỗng chốc tan băng.
Lục Viễn Sơn nhăn mũi, định ngồi dậy, “Mẹ, mọi người sao vậy?”
Hạ Uyển Phong giữ Lục Viễn Sơn lại, “Bây giờ anh không được cử động, nói ít thôi, lát nữa đến bệnh viện.”
Lục Viễn Sơn ngạc nhiên hỏi, “Vợ, sao em lại trắng thế?”
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, mọi người lại đang lo lắng cho Lục Viễn Sơn, nên đến lúc này mới nhận ra, làn da vốn đã trắng của Hạ Uyển Phong lại trắng hơn hai tông, môi không còn chút máu.
“Ôi Uyển Phong, con sao vậy? Khó chịu ở đâu?”
Hạ Uyển Phong lúc này mới cảm thấy ngực đau tức, cô đưa tay lên xoa xoa, “Ọe” một tiếng, nôn ra một ngụm máu.
Trong sự hoảng hốt của nhà họ Lục, cô trợn trắng mắt ngất đi, trước khi mất ý thức vẫn không quên dặn dò, “Đi đường cẩn thận.”
“A, chị dâu!”
Đúng lúc Lục Tiểu Tứ mượn xe bò về, đội trưởng cũng đi theo, mọi người vội vàng khiêng Lục Viễn Sơn và Hạ Uyển Phong lên xe, chạy về phía thị trấn.
Chuyện nhà họ Lục nhanh chóng lan truyền khắp đại đội, cũng đến tai Hạ Xuân Hoa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

