Hạ Xuân Hoa lau người, vẫn còn đang hồi tưởng lại đêm tân hôn. Kiếp trước, Lục Viễn Sơn, tên ngốc đó chẳng hiểu gì cả, ở bên anh ta chẳng khác nào sống mà như chết.
Tống Thanh Phong thì khác, thật sự rất mãnh liệt. Anh ta xé toạc quần áo của cô ta, lao vào như một con bò mộng, mặc kệ cô ta nói thế nào cũng không dừng lại, cho đến khi mệt lử mới buông tha.
Hạ Xuân Hoa hai má đỏ ửng, cho rằng đây là biểu hiện Tống Thanh Phong say mê cô ta.
Tống Thanh Phong nhìn thấy người dưới khăn voan là cô ta, không hỏi Hạ Uyển Phong một câu nào đã chấp nhận.
Cô ta đã nói rồi, cô ta sẽ không thua kém Hạ Uyển Phong!
Lại nghe thấy tiếng động bên ngoài từ nhà họ Lục, Hạ Xuân Hoa càng đắc ý. Hạ Uyển Phong à, số phận mỗi người mỗi khác, đây đều là do chị đáng đời.
Trở lại giường, ôm lấy Tống Thanh Phong đang ngủ say từ phía sau, Hạ Xuân Hoa hạnh phúc nhắm mắt mơ những giấc mơ đẹp.
Hoàn toàn không nhận ra trong bóng tối, Tống Thanh Phong lại một lần nữa mở mắt.
…
Hạ Uyển Phong tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau, trong phòng bệnh chỉ có một mình cô.
Bất ngờ là, người đang túc trực bên cạnh lại là Lục Viễn Sơn với vẻ mặt đầy áy náy.
Ánh mắt ủ rũ, trông thật đáng thương.
Thấy cô tỉnh lại, sắc mặt anh mới như mây tan thấy mặt trời, lập tức vui mừng.
"Vợ! Cuối cùng em cũng tỉnh rồi!"
Hạ Uyển Phong đưa tay về phía anh, Lục Viễn Sơn vội vàng đưa đầu mình tới.
Hạ Uyển Phong vỗ vào cái đầu anh, "Tay."
Lục Viễn Sơn tủi thân đưa móng vuốt của mình ra.
Vợ không phải muốn xoa đầu, hu hu.
Bắt mạch xong, Hạ Uyển Phong mới yên tâm. Tốt lắm, có hiệu quả rồi, tiếp theo uống thêm vài thang thuốc, kết hợp với châm cứu sẽ có thể đưa mảnh đạn đến vị trí an toàn.
Đến lúc đó phẫu thuật sẽ không còn gì đáng lo ngại.
Lục Viễn Sơn ủ rũ cúi đầu, "Vợ ơi, anh xin lỗi."
Hạ Uyển Phong thấy lạ, "Anh có gì phải xin lỗi em?"
Lục Viễn Sơn len lén liếc nhìn cô hết lần này đến lần khác, như sắp khóc, "Bác sĩ nói là do anh quá nặng, đè em bị thương, xin lỗi vợ, là anh quá vụng về."
Thì ra là vậy, "Không trách anh, là do em thân thể quá yếu."
Cô chưa đầy một tuổi thì mẹ đã mất, không lâu sau Hạ Bảo Quốc liền cưới Vương Quế Lan.
Người ta thường nói “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng” quả không sai. Từ khi biết đi cô đã phải làm việc, ăn ít nhất mà làm nhiều nhất, thân thể đã sớm suy nhược, nếu không cũng sẽ không bị Lục Viễn Sơn đè một cái mà nôn ra máu.
Lục Viễn Sơn vẫn còn buồn bã.
Hạ Uyển Phong lại kiên nhẫn với Lục Viễn Sơn một cách kỳ lạ, "Nếu thật sự thấy áy náy thì sau khi về nhà hãy giúp em làm việc nhiều hơn, để em nghỉ ngơi cho khỏe."
Lục Viễn Sơn gật đầu lia lịa, mắt sáng long lanh.
"Việc nhà anh làm hết, vợ không cần làm! Anh khỏe lắm!"
Phương Lệ Quyên mở hộp cơm nhôm ra, bên trong là cháo kê nóng hổi, dùng thìa múc lên thổi thổi định đút cho Hạ Uyển Phong.
Hạ Uyển Phong nhận lấy, "Mẹ, con tự ăn được."
Phương Lệ Quyên dùng một miếng vải cotton lót dưới hộp cơm nhôm rồi đưa cho cô, "Con đừng lo lắng cho bọn chúng nữa, bác sĩ đã nói rồi, thân thể con quá yếu, phải bồi bổ cho tốt, nghỉ ngơi nhiều vào."
Phương Lệ Quyên khẽ chọc vào đầu Lục Viễn Sơn, "Nhìn con xem, to xác như vậy, sau này tránh xa vợ con ra một chút! Mẹ già rồi, không chịu nổi con quậy phá như thế."
Từng người từng người một đều muốn làm bà sợ chết khiếp.
Bà suýt nữa thì nghĩ con dâu cả mới về nhà ngày đầu tiên đã bị con trai cả của mình đè chết.
Con trai cả được con dâu cả cứu sống, nhưng con dâu cả lại ra đi, vậy thì rắc rối to rồi.
Cũng may Lục Viễn Sơn vẫn đang là bệnh nhân, nếu không Phương Lệ Quyên nhất định sẽ lột da anh.
Lục Viễn Sơn tự biết mình đã phạm lỗi, ngoan ngoãn nghe dạy bảo.
Hạ Uyển Phong ngăn Phương Lệ Quyên lại, "Mẹ, con không sao, về nhà tĩnh dưỡng là khỏi, tình hình của Viễn Sơn thế nào rồi ạ?"
Nhắc đến chuyện này, Phương Lệ Quyên liền vui mừng hớn hở.
"Ôi trời ơi, Uyển Phong à, con không biết đâu, bác sĩ vừa nhìn phim chụp liền ngẩn người ra, nói mảnh đạn trong đầu Viễn Sơn đã dịch chuyển khỏi vị trí ban đầu một chút, tuy chỉ là một chút thôi, nhưng chính một chút này đã khiến mảnh đạn rời khỏi chỗ hiểm! Nếu cứ giữ nguyên như vậy, thì dù không lấy mảnh đạn ra, Viễn Sơn cũng sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng."
"Uyển Phong à, con thật sự đã lập công lớn cho nhà mình, con chính là ân nhân của cả nhà họ Lục chúng ta!"
Hạ Uyển Phong uống vài ngụm cháo kê xong, thản nhiên ném cho Phương Lệ Quyên một quả bom, "Mẹ, nếu con nói mảnh đạn trong đầu Viễn Sơn có thể lấy ra được thì sao?"
Phương Lệ Quyên không biết phải bày ra vẻ mặt gì, "Cái gì? Con nói thật sao??"
Hạ Uyển Phong gật đầu.
Sự kích động khiến Phương Lệ Quyên nói năng lộn xộn, "Nếu thật sự được, Uyển Phong à, con chẳng khác nào là cha mẹ thứ hai của Viễn Sơn!"
Bệnh viện công xã còn nói khó mà làm được, con dâu cả của bà lại nói được, vậy thì phải giỏi đến mức nào!
Hạ Uyển Phong giật giật khóe mắt, cũng không cần phải cảm kích đến thế.
Phương Lệ Quyên ghé sát vào Hạ Uyển Phong, hạ giọng nói, "Vẫn là vị quốc y thánh thủ mà con nói sao? Uyển Phong à, tình hình của Viễn Sơn đã ổn định rồi, con đừng mạo hiểm nữa, nếu bị người ta bắt được thì nguy to! Gia đình chúng ta bình an là quan trọng nhất."
"Chuyện này mẹ đừng lo, con tự biết cân nhắc."
"Mẹ, cái này mẹ cầm lấy."
Hạ Uyển Phong sờ túi áo, lấy ra hai trăm sáu mươi đồng.
Phương Lệ Quyên giật mình, ra sức đẩy lại, "Ôi chao, cái này mẹ không thể nhận, con làm gì vậy? Con cứ giữ lấy đi, con gả đến đây đã đủ thiệt thòi rồi, sao còn để con phải bỏ tiền ra nữa."
Lúc nói chuyện người lớn, Phương Lệ Quyên đã nói rõ mục đích trước mặt con gái và gia đình cô, Lục Viễn Sơn có thể không sống được lâu, bà chỉ muốn cho Lục Viễn Sơn kết hôn, để lại cho nó một đứa con.
Nếu có ngày Lục Viễn Sơn thật sự không còn nữa, nếu muốn tái giá, bà sẽ coi như con gái ruột mà đưa đi, gả hay không thì tự con bé suy nghĩ cho kỹ.
"Mẹ, mẹ nghe con nói, con biết nhà mình không giàu có, lần này nằm viện lại tốn không ít tiền, số tiền này mẹ cứ cầm lấy trước, tiền còn có thể kiếm lại được, nếu mẹ không nhận, tức là coi con như người ngoài rồi."
Phương Lệ Quyên lộ vẻ lúng túng, có chút luống cuống tay chân, nào chỉ là lần này nằm viện tốn không ít tiền, chi phí nằm viện hai lần trước của Lục Viễn Sơn vẫn còn nợ.
Thêm vào đó, Tiểu Ngũ nhà bà từ nhỏ đã yếu ớt, cứ cách một thời gian lại ốm một lần, Lục Viễn Sơn kết hôn lại dốc hết gia sản, nhà người ta nghèo rớt mồng tơi, nhà bà còn không có cả mồng tơi mà rớt.
Hạ Uyển Phong cứ thế nhét tiền vào tay bà, ho khan hai tiếng, "Mẹ, không còn việc gì nữa thì chúng ta về nhà thôi, mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện làm con khó chịu."
"Được được được, không còn việc gì nữa, chúng ta đi ngay, để Viễn Sơn cõng con."
Phương Lệ Quyên cất tiền nhưng không nghĩ đến việc tiêu, mà suy nghĩ xem nên mua gì tốt cho Hạ Uyển Phong.
Phương Lệ Quyên đỡ Hạ Uyển Phong dậy, chỉnh lại quần áo cho cô, Lục Viễn Sơn cõng Hạ Uyển Phong lên rồi nhún thử.
Nhẹ tênh, không có chút trọng lượng nào.
Trên đường về nhà, Lục Viễn Sơn rất im lặng, Hạ Uyển Phong bảo anh đặt cô xuống để đi bộ nhưng anh không nghe, cứ cúi đầu đi về phía trước.
Lục Viễn Sơn thường xuyên hành quân trong quân đội, mang vác hàng chục kg là chuyện bình thường, nhưng từ bệnh viện công xã đến Lưu Gia Bảo Tử có hơn ba mươi dặm đường, cõng Hạ Uyển Phong mấy chục cân này cũng không phải là dễ dàng.
Lục Viễn Sơn không ngừng nghỉ một khắc nào, chỉ dựa vào đôi chân, khi đến Lưu Gia Bảo Tử đã ướt đẫm mồ hôi, những giọt mồ hôi theo cằm rơi xuống tay Hạ Uyển Phong, lăn vào trong lòng để lại dấu vết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

