Bà Vương Quế Lan mang khăn voan đỏ tới. "Nhanh lên, nhanh lên, đội khăn voan vào, cả hai con đừng nói gì."
Hạ Uyển Phong và Hạ Xuân Hoa nghe lời nhận lấy khăn voan và trùm lên đầu.
Cả hai mặc trang phục gần như giống hệt nhau, áo khoác đỏ, quần đỏ, giày thêu đỏ, vóc dáng cũng tương tự, một khi trùm khăn voan lên thì thật sự không phân biệt được.
Thời buổi này, đám cưới không có nhiều nghi lễ rườm rà, chú rể đến đón dâu rồi đi luôn, nhà khá giả thì đi xe đạp, nhà không có điều kiện thì cuốc bộ.
Nhưng hôm nay, Lục Viễn Sơn có chút khác biệt.
Tiếng hí của con ngựa vang lên bên tai, Lục Viễn Sơn cao mét tám mấy, mặc bộ quân phục màu xanh chỉnh tề, cưỡi con ngựa cao to đến trước cửa nhà họ Hạ. Anh giật cương, hai chân trước của con ngựa nhấc lên cao, thật oai phong lẫm liệt!
Nhìn sang chú rể còn lại.
Chiều cao mét bảy mấy vào thời buổi này không tính là thấp, tướng mạo cũng không đến nỗi nào, nhưng so với Lục Viễn Sơn, Tống Thanh Phong chỉ mặc bộ quần áo giản dị sạch sẽ đi bộ đến, trông thật lu mờ.
Bị Lục Viễn Sơn chiếm hết spotlight, trong lòng Tống Thanh Phong có chút không vui, anh ta vuốt tay áo để lộ chiếc đồng hồ hiệu "Hải Thượng", nụ cười vui mừng trên mặt mới trở nên chân thật hơn một chút.
Lục Viễn Sơn không nghĩ nhiều như vậy, nụ cười đơn thuần khiến anh càng thêm thu hút, bông hoa đỏ thắm trên ngực anh và bông hoa đỏ trên đầu con ngựa tương xứng với nhau.
Trong đầu anh có một mảnh đạn không thể lấy ra được dẫn đến trí nhớ bị tổn thương, trí tuệ chỉ như đứa trẻ bảy, tám tuổi.
Anh không hiểu rõ lắm ý nghĩa của việc kết hôn.
Lục Viễn Sơn hướng về phía cổng nhà họ Hạ hét lớn, "Vợ ơi! Anh đến đón em rồi!"
Những người dân đến xem náo nhiệt cười ồ lên đầy thiện ý.
"Viễn Sơn à, còn chưa rước dâu về mà đã gọi vợ rồi, có phải hơi sớm không?"
Lục Viễn Sơn trả lời đầy lý lẽ, "Mẹ tôi nói, hôm nay tôi đến đón cô dâu về nhà, tôi không gọi vợ thì sao cô ấy biết tôi đến?"
"Ha ha ha ha Lục đại ca sau này tha hồ hưởng phúc nhé, giờ có vợ giặt giũ nấu cơm cho rồi."
Lục Viễn Sơn nhìn người nói với vẻ không đồng ý.
"Mẹ tôi nói cưới vợ về là để yêu thương, chiều chuộng cô ấy, chứ không phải để cô ấy làm ô sin."
Lục Viễn Họa, em trai của Lục Viễn Sơn định bịt miệng anh lại, nhưng Lục Viễn Sơn nhanh nhẹn né tránh, tiếp tục nói, "Bác gái Lưu, bác cũng là vợ của bác trai Lưu, bác ngày nào cũng giặt giũ nấu cơm cho bác trai à?"
Những người xung quanh cười phá lên.
Bác gái Lưu nghẹn lời trước câu nói thẳng thắn của Lục Viễn Sơn, đúng là bà ngày nào cũng giặt giũ nấu cơm cho lão chồng, bà trừng mắt nhìn lão chồng, nhìn thế này, lão chồng bà còn không bằng một người ngốc biết yêu thương vợ.
Bác trai Lưu vô cớ bị trừng mắt: ...
Lục Viễn Họa đặc biệt đi theo, sợ Lục Viễn Sơn gây rối: ...
Mẹ ơi, con xin lỗi, con đã phụ lòng mong đợi của mẹ, anh cả căn bản không phải là người con có thể ngăn cản được.
Hạ Uyển Phong nghe rõ ràng sự náo nhiệt bên ngoài, khóe môi giấu dưới khăn voan không khỏi nhếch lên.
Cùng là câu "Mẹ tôi nói", sao nghe của Lục Viễn Sơn lại dễ chịu đến vậy.
Trò chơi đón dâu bên ngoài kết thúc, hai chú rể bước vào.
Hai cô dâu được bà Vương Quế Lan dẫn ra, lần lượt giao vào tay Lục Viễn Sơn và Tống Thanh Phong.
Hàng xóm láng giềng lại một phen ồn ào.
"Nhà họ Hạ song hỷ lâm môn, thật là chuyện đại hỷ, thanh niên trí thức Tống đẹp trai, lại là kế toán của đại đội, cuộc sống chắc chắn không tồi, chỉ tiếc cho Lục đại ca..."
"Ai nói không phải chứ, cũng không biết hai cô con gái nhà họ Hạ ai lấy ai, còn giấu kín như vậy, lấy Lục đại ca thì cuộc sống sau này khó nói lắm."
Lục Viễn Sơn thề thốt với mọi người, "Không khó nói chút nào, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với vợ tôi!"
Quay sang Hạ Uyển Phong, ngốc nghếch nói một câu, "Vợ ơi, anh là Lục Viễn Sơn, anh đến đón em về nhà chúng ta."
Đáp lại anh, Hạ Uyển Phong nắm chặt tay anh.
Những lời bàn tán xung quanh Hạ Uyển Phong nghe rõ mồn một, cô không hề sợ hãi, cứ để sự thật lên tiếng.
Lục Viễn Sơn nhẹ nhàng nắm lấy tay Hạ Uyển Phong, bàn tay cô chỉ bằng một nửa tay anh. Nhìn thấy những vết sẹo và vết nứt trên tay cô, anh sợ nắm chặt sẽ làm cô đau, trong lòng nghĩ vợ mình chắc đã chịu khổ nhiều rồi, tay còn thô ráp hơn cả tay mẹ anh.
Đây là lần đầu tiên anh chạm vào tay một người phụ nữ không phải người nhà, chàng trai trẻ ngây thơ đỏ mặt.
Tống Thanh Phong cũng nắm lấy tay Hạ Xuân Hoa, "Xuân...!"
Bàn tay trong lòng bàn tay anh ta chỉ có chút chai sạn mỏng, trắng trẻo mịn màng.
Anh ta đã từng để ý, khớp tay Hạ Uyển Phong to, đầy vết nứt và chai sạn, còn có cả sẹo do tê cóng, toàn dấu vết lao động, thô ráp chẳng khác gì tay người già, nhìn thế nào cũng thấy xấu xí.
Anh ta vội quay đầu nhìn bàn tay Lục Viễn Sơn đang nắm, rồi lại nhìn vẻ mặt của Hạ Bảo Quốc và Vương Quế Lan, trong lòng hiểu ra điều gì đó.
Anh ta không nói gì, nắm chặt tay Hạ Xuân Hoa, cùng Lục Viễn Sơn cúi đầu chào cha mẹ Hạ gia.
Hạ Xuân Hoa cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay, khác với sự nóng ẩm của Lục Viễn Sơn.
Dù Tống Thanh Phong nắm chặt đến mức khiến cô ta đau, cũng không ngăn được nụ cười ngọt ngào trên môi cô ta.
Hạ Uyển Phong, sau này đừng trách tôi, đó vốn là những gì cô phải trải qua.
Kiếp này cô ta nhất định sẽ sống cuộc sống trên mọi người!
Hạ Uyển Phong để mặc Lục Viễn Sơn dắt đi, đến trước con ngựa màu đỏ, tầm nhìn của cô chỉ có thể thấy đôi giày da màu đen được Lục Viễn Sơn lau sạch bóng loáng, ống quần không một nếp nhăn.
Lục Viễn Họa đặt chiếc ghế nhỏ phủ vải đỏ xuống, quỳ một gối, hai tay đỡ lấy, "Mời chị dâu lên ngựa!!"
Lục Viễn Sơn lên ngựa trước, nắm lấy tay Hạ Uyển Phong, chân Hạ Uyển Phong mang giày thêu hoa màu đỏ đặt lên ghế, chưa kịp leo lên lưng ngựa thì Lục Viễn Sơn đã nhẹ nhàng kéo một cái, cả người cô như bay lên lưng ngựa.
Những người xung quanh vỗ tay reo hò không ngớt.
Sau lưng Hạ Uyển Phong là lồng ngực rộng lớn ấm áp của Lục Viễn Sơn, hai tay rắn chắc của anh bảo vệ hai bên hông cô, nắm lấy dây cương, cả người cô được anh bảo vệ vững chắc trong vòng tay, cảm giác vô cùng an toàn.
Hạ Uyển Phong có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim mạnh mẽ của Lục Viễn Sơn đang đập nhanh hơn, từng nhịp, từng nhịp, chồng lên nhịp tim của cô.
Anh nghiêm túc nói, "Vợ à, đừng sợ, anh bảo vệ em."
Hạ Uyển Phong gật đầu, khẽ "Ừm" một tiếng, nắm lấy cổ tay anh.
Tai Lục Viễn Sơn lập tức đỏ bừng, trong đầu một câu nói cứ lặp đi lặp lại: Vợ sờ tay mình rồi! Lần thứ hai sờ tay mình rồi!! Vợ chắc chắn rất thích mình!
Mẹ đã nói, đến đón vợ không được động tay động chân, vì vợ có thể không thích anh, nhưng nếu vợ chủ động gần gũi anh, tức là thích!
Hạ Uyển Phong không biết suy nghĩ trong lòng Lục Viễn Sơn, tay thuận thế đặt lên mạch của anh.
Trong lòng khẽ thở dài, tình hình không mấy khả quan, nếu cứ tiếp tục như vậy, nhiều nhất cũng chỉ sống được nửa năm.
May mà không gian y dược của cô cũng đi theo, nếu không thì thật khó khăn.
Nhìn thấy tư thế thân mật của hai người, Tống Thanh Phong không chịu thua kém, một tay nắm Hạ Xuân Hoa, một tay đỡ sau lưng cô, "Đi theo anh, đừng để bị ngã."
Hạ Xuân Hoa đỏ mặt, khẽ gật đầu.
Lưu Gia Bảo chia thành bốn đội đông tây nam bắc, nhà họ Hạ và điểm thanh niên trí thức đều ở đội đông, nhà họ Lục ở đội tây.
Hàng xóm láng giềng vây quanh hai đôi tân nhân, một đông một tây, một đi bộ, một cưỡi ngựa, đi về hai hướng ngược nhau.
Những gánh hồi môn theo sát phía sau.
Đội tây, nhà họ Lục.
Lục Tiểu Tứ từ xa nhìn thấy một con ngựa màu đỏ chở một đôi tân nhân đến, vội vàng gọi mọi người, "Chuẩn bị đốt pháo! Anh cả chị dâu về rồi!"
Khi con ngựa màu đỏ sắp đến trước cửa nhà họ Lục, hai thanh niên gan dạ đồng thời châm pháo, bịt tai chạy biến.
Tiếng pháo nổ rền vang báo hiệu hỷ sự đã đến.
Cha Lục mất sớm, Phương Lệ Quyên một mình vất vả nuôi lớn sáu đứa con, con cả là đứa giỏi giang nhất trong mấy đứa, chỉ tiếc là gặp tai nạn, nhưng bây giờ coi như cũng đã hoàn thành một việc lớn trong đời.
Bái đường xong vào động phòng, dưới sự chứng kiến của mọi người, Lục Viễn Sơn cầm sào cân lên vén khăn voan của Hạ Uyển Phong.
Lục Viễn Sơn không biết dùng từ hoa mỹ nào để miêu tả, chỉ cảm thấy căn nhà xám xịt của anh bỗng chốc sáng bừng lên.
Hạ Uyển Phong giống mẹ cô, mắt sáng răng trắng, mũi cao môi đỏ, làn da trắng nõn khác hẳn với những người suốt ngày phơi nắng dầm mưa ngoài đồng, bộ quần áo đỏ rực quê mùa cũng trở thành vật làm nền cho cô.
Hạ Xuân Hoa vô cùng ghen tị, cùng làm việc như nhau, vậy mà Hạ Uyển Phong lại không bị rám nắng.
"Vợ à, em thật đẹp."
Lục Viễn Sơn khen từ tận đáy lòng.
Hạ Uyển Phong nhìn vào đôi mắt đen trong veo của anh, mỉm cười, "Anh cũng rất đẹp trai."
Nhìn thuận mắt hơn Tống Thanh Phong nhiều.
Lục Viễn Sơn cười ngây ngô.
Mọi người xung quanh cũng hùa theo, khen cô dâu xinh đẹp, khen chú rể có phúc, chỉ riêng nhà họ Lục đều đồng loạt biến sắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)


Mấy năm này có từ osin với spotlight rồi hả ta
Có vài chổ cách xưng hô bị lôn xộn Hố ơi, vd phương lệ quyên là mẹ chồng của hạ uyển phong mà xưng chị em
@Thuy Dạ Hố đã sửa và note bên dứoi rùi. Cảm ơn bồ nhìu nha
Tên nhân vật nam nữ khác nhau cos lẽ hay hơn . Nam TNTT Phong, cô dâu chị cũng Phong.
@Hố Không Thoát : Chuẩn Hố ơi. Gọi vậy đỡ nhầm. Chứ Tác giả đặt tên đọc tí cứ Phong Phong . Rồi đọc nhiều lộn ko biết Phong nào phải xem lại🤣
@Tommi hic cái này là Hố tôn trọng nguyên tác thui nè, để từ chương sau Hố sẽ gọi là TNTT Tống cho đỡ nhầm nha