Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Điều này đối với Triệu Ngọc Lan luôn luôn keo kiệt, quả thực vô cùng hào phóng, vừa nhìn liền biết bà ta muốn bỏ vốn kiếm lời.
Thời đại này vải vóc khan hiếm, có khi cả năm mới may một bộ đồ mới.
Triệu Uyển Hương như cười như không đều tiếp nhận.
Trên mặt Triệu Ngọc Lan ra vẻ quan tâm, kéo tay cô, trò chuyện thân mật.
Triệu Đức Đệ và Triệu Mai Mai thấy thế, vẻ mặt khác thường.
Hai người này chính con gái riêng mà Lý Phượng Hoa mang tới.
Các cô là chị em sinh đôi, nhưng bề ngoài không giống nhau. Đức Đệ giống mẹt, mặt vuông má cao, chỉ thiếu cặp mắt xếch cay nghiệt, lại lộ ra phong tình ngả ngớn kia, không đẹp lắm.
Ngày nào cũng hung dữ, tức giận
Em gái cô Triệu Mai Mai cũng không biết có phải giống cha ruột hay không, khung xương nhỏ, làn da trắng nõn non nớt, mi thanh mục tú môi hồng răng trắng, luôn cười híp mắt, có đôi khi lại ngây thơ ấu trĩ, giống một cô gái chưa trưởng thành.
Bình thường Lý Phượng Hoa cũng thích cô ta nhất.
Triệu Đức Đệ nhìn Triệu Uyển Hương có đồ tốt liền đi tìm Lý Phượng Hoa, vẻ mặt oán giận chất vấn: "Mẹ, mẹ đem hết của hồi môn của con và Mai Mai cho Triệu Uyển Hương à?"
“Ừ, thì sao?”
Bên này thu phục Triệu Uyển Hương, bên kia thì hối cưới, thời gian gấp như vậy, nhiều đồ như thế, bà ta ra bên ngoài tìm cái ảo thuật gia biến ra sao?
Nếu không phải là vì tính toán lâu dài, Lý Phượng Hoa không đến mức này. Mấy năm nay chính sách xuống nông thôn càng ngày càng nghiêm khắc, mỗi nhà mỗi hộ đều phải có một đứa đi. Đương nhiên bà ta muốn cho con chồng Triệu Uyển Hương đi chịu khổ, nhưng ai bảo xưởng trưởng Tưởng coi trọng cô, khiến bà ta phải đắn đo.
Triệu Đức Đệ còn không biết ý, đâm chọt vào vết thương trong lòng bà ta.
Bà ta tức giận nói: "Đi qua bên kia, đừng phiền mẹ.”
Triệu Đức Đệ tức giận suýt chút nữa khóc: “Mẹ là mẹ ruột của con, về sau nó có chăm mẹ về già không mà mẹ lại thương nó?”
Lý Phượng Hoa chưa từng thấy qua ai ngu xuẩn như vậy, nếu không phải là con gái ruột của bà, bà ta đã sớm ném cô ta ra đống rác.
Bà ta tức giận, cười lạnh nói: "Đúng, đợi lát nữa mẹ ruột con còn muốn dẫn chị con ra phố mua quần áo mới đấy.
“……”
Triệu Đức Đệ oà khóc.
Triệu Mai Mai vội đi an ủi.
Triệu Mai Mai rất tinh mắt, đã sớm đoán ra mọi chuyện nên không giống như chị gái đi tranh giành của hồi môn với Triệu Uyển Hương.
Triệu Đức Đệ trời sinh lười biếng, lúc đi học không chịu học tập đàng hoàng. Cô ta muốn tìm một người đàn ông có của cải như Tưởng Hướng Vanh.
Gả đi có bảo mẫu nấu cơm giặt quần áo, một ngày ba bữa có thịt ăn, ra cửa có người nịnh bợ nịnh hót. Còn không cần vì kiếm chút tiền và phiếu lương thực đi làm, lại càng không cần ở nhà mỗi ngày nhìn sắc mặt mẹ cô.
Đàn ông vừa già vừa xấu thì sợ cái gì, có thể cho cô ta trải qua cuộc sống tốt đẹp là được rồi.
Huống chi xưởng trưởng Tưởng đã bốn mươi tuổi, nhưng muốn chiều cao có chiều cao, muốn tướng mạo có diện mạo, lại là một nhân vật phong lưu, so với những tên Mao hơn hai mươi tuổi kia không biết tốt hơn bao nhiêu lần.
Hết lần này tới lần khác cô tâm cao mệnh mỏng hơn giấy, còn gặp phải một người mẹ lợi hại như vậy.
Lúc trước cô vừa nghe Tưởng Hướng Vanh là xưởng trưởng xưởng bột mì, liền khẩn cấp nói với mẹ cô để cô gả đi. Kết quả bị mẹ cô mắng một trận, còn nói nếu cô còn dám có loại tâm tư này, một cái tát đập chết cô cho rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)