Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hiện tại cô trơ mắt nhìn Triệu Uyển Hương muốn gả cho xưởng trưởng xưởng bột mì, mỗi ngày ăn ngon mặc đẹp, cơn giận này làm sao nuốt được?
Triệu Mai Mai nhỏ giọng phân tích cho chị gái nghe.
"Cái gã Tưởng Hướng Vanh cũng không tốt như vậy, vợ trước của gã đẻ hai đứa con trai tuổi còn lớn hơn chị em mình. Đứa nào cũng hư hỏng, chuyên gây sự… Triệu Uyển Hương gả qua cho người ta làm chị hay là làm mẹ?”
Triệu Đức Đệ không nghe, liền nói: "Mẹ thiên vị Triệu Uyển Hương!”
Hơn nữa: “Đến lúc đó Triệu Uyển Hương gả rồi, mẹ sẽ cho chị hay em xuống nông thôn đây?”
Triệu Mai Mai không ngờ Triệu Đức Đệ thoạt nhìn ngây ngốc, trong lòng lại có tính toán của mình. Nói đến đây cô ta không thèm để ý nữa, xoay người phẫn nộ rời đi, lẩm bẩm: “Chị muốn gả nhưng mẹ không đồng ý…”
Triệu Mai Mai đi tìm Triệu Uyển Hương, trong lòng cô ta cũng có tính toán riêng.
Triệu Ngọc Lan và Triệu Uyển Hương nói chuyện, nghe thấy bên ngoài có tiếng kêu la liền biết Triệu Đức Đệ đến. Cô ta tức giận, phải chửi mắng vài câu mới nhẹ lòng được.
Triệu Mai Mai từ bên ngoài đi vào, ngọt ngào gọi một tiếng "Cô cả".
Trong lòng Triệu Ngọc Lan lại nở hoa.
Bà ta nói: "Mai Mai, chị con bực mình gì đấy?”
Triệu Mai Mai đáp: “Chị ấy quyến luyến chị Uyển Hương.”
Triệu Ngọc Lan liền nở nụ cười.
Triệu Mai Mai còn muốn thân mật trò chuyện lại thấy cô quá lạnh nhạt nên không biết nên nói cái gì cho phải.
Lúc này Lý Phượng Hoa ở bên ngoài hô: "Ổn cả chưa, muốn ra ngoài thì đi sớm cho tôi.”
Lại tức giận với Triệu Mai Mai: "Đừng gọi chị, để chị ấy khóc cho lớn, có bản lĩnh thì khóc chết cho mẹ xem.”
“Ai bảo nó hư đốn.” Câu cuối cùng bà ta mắng Triệu Đức Đệ.
Lý Phượng Hoa đưa Triệu Uyển Hương đi ra ngoài mua quần áo mới, Triệu Ngọc Lan nhất định muốn đi theo, phòng ngừa bà ta qua loa cho xong, Triệu Mai Mai lôi kéo Triệu Đức Đệ hốc mắt hồng hồng cùng đi.
Đoàn người đi tới quầy bán quần áo của trung tâm thương mại.
Triệu Ngọc Lan liếc mắt nhìn chiếc áo sơ mi nữ màu sắc tươi đẹp lại thẳng tắp, cô chưa từng thấy qua loại chất liệu này, liền chỉ vào hỏi: "Đây là vải vóc gì vậy?”
Nhân viên bán hàng nói: “Chị đúng là có mắt nhìn, đây là loại mới nhập từ thành phố Hỗ, không cần dùng phiếu, chất liệu rất chắc chắn, mặc siêu bền.”
Đoàn người ngoại trừ Triệu Uyển Hương đều điên cuồng động tâm.
Lý Phượng Hoa hỏi: "Bao nhiêu tiền?”
Nhân viên bán hàng nói một con số, giá cả so với vải dệt bình thường còn cao gấp đôi.
Trách không được những quầy khác đều có người, ở chỗ này không có ai, đi ngang qua nhiều lắm chỉ nhìn.
Lý Phượng Hoa suy nghĩ một chút vẫn định cắn răng mua, tám cái chăn đã tiêu tốn của bà ta không ít phiếu vải. Lúc này nếu có quần áo không cần phiếu dù đắt cũng đáng giá.
Huống chi bà ta đang đầu tư, đến lúc đó kiếm lại từ trên người Triệu Uyển Hương không được sao?
Bà ta lấy bọc tiền gói trong khăn tay ra rồi nói: “Gói kỹ cho tôi một cái.”
Triệu Ngọc Lan, Triệu Mai Mai và Triệu Đức Đệ đều chấn kinh, Triệu Đức Đệ theo sát nước mắt tràn lên hốc mắt, trong cổ họng đã có tiếng khóc nức nở.
Lý Phượng Hoa hung hăng lườm cô ta một cái: "Khóc nữa thì đừng theo mẹ ra ngoài.”
Triệu Đức Đệ nén nước mắt, bởi vì khóc không được, bộ ngực phập phồng, còn đang nghẹn ngào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)