Nhiều năm như vậy, trong nhà em trai bà đều do Lý Phượng Hoa chưởng gia, bà không tin Lý Phượng Hoa không để dành được chút gì.
Bà nói: "Đó chính là chuyện của em dâu, dù sao em cũng bảo chị tới giúp. Giúp được rồi thì nhiệm vụ của chị hoàn thành, chỉ chờ uống rượu mừng Uyển Hương thôi!"
“Đúng rồi chị nhắc nhở em nhanh lên, cẩn thận ngày nào đó nó đổi ý, xem em có khóc không?”
“……”
Lý Phượng Hoa trong lòng bực bội muốn chết, quả thực có khổ nói không nên lời. Bà ta nghĩ thầm Triệu Uyển Hương đổi ý là điều không thể, dù bà ta có phải nhét cũng đẩy cô vào động phòng.
……
Triệu Uyển Hương không nhìn hai người ở bên ngoài nói nhỏ, âm thầm tính toán tương lai của mình.
Cô trọng sinh trở về, vốn không muốn tiếp tục đợi ở đây chịu đựng mấy kẻ kia. Nhưng tạm thời quyết định, trước khi đi tuyệt đối không thể để cho bọn họ được sống khá giả.
Sau đó, cô sẽ đi làm chuyện quan trọng hơn – đi tìm Thẩm Phụng.
Thẩm Phụng là con trai của bạn thân mẹ cô, lớn hơn cô năm tuổi, năm nay hai mươi lăm tuổi, lúc này đang ở biên cương xây dựng tổ quốc.
Trước khi mẹ ruột cô qua đời, thường xuyên lui tới nhà Thẩm Phụng, cô và Thẩm Phụng quen biết từ nhỏ.
Nhưng sau đó mẹ ruột nàng qua đời, Thẩm Phụng không tới vài năm sau lại vào bộ đội, bọn họ ngoại trừ thỉnh thoảng liên lạc thư từ, cũng rất ít gặp mặt.
Cho nên khi đó cô vẫn coi Thẩm Phụng là một người anh trai phương xa thỉnh thoảng quan tâm mình. Quan hệ không quen thuộc như vậy, làm sao cũng không ngờ rằng anh vừa nhận được tin tức mình bị ép gả cho Tưởng Hướng Vanh.
Ngày anh hẹn trở về, cô không đợi được anh mà đợi được một bức điện báo anh gặp nạn. Trúng phải một vụ nổ bom chấn động cả nước năm đó, vì giữ lại an toàn tính mạng và tài sản của quần chúng nhân dân, anh dũng hy sinh.
Triệu Uyển Hương lúc ấy cực kỳ bi thương, khóc đến mấy độ ngất xỉu, chờ lại tỉnh táo lại lúc, liền tiến vào thế giới xuyên nhanh nghe hệ thống sai bảo làm nhiệm vụ.
Cô đã đến thế giới tương lai khoa học kỹ thuật, kinh tế phát triển nhanh chóng thế kỷ 21. Cũng đi qua virus xâm nhập, zombie vây thành thời tận thế. Khi nhiệm vụ kết thúc hệ thống cho khen thưởng, để cho cô lựa chọn một thế giới dưỡng lão cô không chút do dự lựa chọn trở lại thế giới cũ.
Bởi vì cô không thể quên Thẩm Phụng.
Không thể quên được anh ấy hy sinh khi tuổi còn trẻ.
Không quên được anh mặc một thân quân phục, mang theo mệt mỏi và phong trần, đột nhiên xông tới hôn lễ, xuất hiện ở trước mặt cô, thân hình cao lớn khôi ngô cùng khuôn mặt tuổi trẻ kiên nghị.
Cô sống lại, cũng may cô sống lại, trở lại thời điểm này, hết thảy đều còn kịp.
Lần này cô không chỉ muốn sớm tìm Thẩm Phụng gả cho anh, còn muốn tự tay sửa vận mệnh của bọn họ.
Triệu Uyển Hương sáng sớm ngồi bên mép giường.
Sau lưng xếp ngay ngắn tám chiếc chăn mới, từ một cân rưỡi đến tám cân, mỏng dày, xuân hạ thu đông bốn mùa đều có.
Mặt chăn tơ tằm, mặt trên thêu hoa văn long phượng thủ công, màu sắc đỏ thẫm xanh biếc, không khí vui mừng.
Thảm lông cừu mới, khăn gối trùm giường, rương gỗ nhãn, tất cả đều có đủ.
Cô car Triệu Ngọc Lan của cô tính toán chờ cô gả cho Tưởng Hướng Vanh sau đó sẽ được thơm lây, cũng đưa rất nhiều đồ tới.
Có hai cái khăn trải giường đỏ thẫm, một ít khăn trải bàn loại hàng dệt, còn có chậu tráng men hoàn toàn mới in chữ đỏ thẫm, bình sứ các loại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


