Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập niên 70]: Trọng Sinh Bảo Vệ Anh Chồng Quân Nhân Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Nhiều năm như vậy, trong nhà em trai bà đều do Lý Phượng Hoa chưởng gia, bà không tin Lý Phượng Hoa không để dành được chút gì.

Bà nói: "Đó chính là chuyện của em dâu, dù sao em cũng bảo chị tới giúp. Giúp được rồi thì nhiệm vụ của chị hoàn thành, chỉ chờ uống rượu mừng Uyển Hương thôi!"

“Đúng rồi chị nhắc nhở em nhanh lên, cẩn thận ngày nào đó nó đổi ý, xem em có khóc không?”

“……”

Lý Phượng Hoa trong lòng bực bội muốn chết, quả thực có khổ nói không nên lời. Bà ta nghĩ thầm Triệu Uyển Hương đổi ý là điều không thể, dù bà ta có phải nhét cũng đẩy cô vào động phòng.

……

Triệu Uyển Hương không nhìn hai người ở bên ngoài nói nhỏ, âm thầm tính toán tương lai của mình.

Cô trọng sinh trở về, vốn không muốn tiếp tục đợi ở đây chịu đựng mấy kẻ kia. Nhưng tạm thời quyết định, trước khi đi tuyệt đối không thể để cho bọn họ được sống khá giả.

Sau đó, cô sẽ đi làm chuyện quan trọng hơn – đi tìm Thẩm Phụng.

Thẩm Phụng là con trai của bạn thân mẹ cô, lớn hơn cô năm tuổi, năm nay hai mươi lăm tuổi, lúc này đang ở biên cương xây dựng tổ quốc.

Trước khi mẹ ruột cô qua đời, thường xuyên lui tới nhà Thẩm Phụng, cô và Thẩm Phụng quen biết từ nhỏ.

Nhưng sau đó mẹ ruột nàng qua đời, Thẩm Phụng không tới vài năm sau lại vào bộ đội, bọn họ ngoại trừ thỉnh thoảng liên lạc thư từ, cũng rất ít gặp mặt.

Cho nên khi đó cô vẫn coi Thẩm Phụng là một người anh trai phương xa thỉnh thoảng quan tâm mình. Quan hệ không quen thuộc như vậy, làm sao cũng không ngờ rằng anh vừa nhận được tin tức mình bị ép gả cho Tưởng Hướng Vanh.

Lại lặn lội xa xôi từ biên cương vội vàng chạy về ngăn cản, không chỉ đại náo hôn lễ, mạnh mẽ mang cô rời đi, còn tìm mọi cách giúp cô thoát khỏi Tưởng Hướng Vanh và Lý Phượng Hoa.

Trước khi anh trở lại biên cương hứa hẹn cưới cô, cho cô một gia đình hạnh phúc, chung thuỷ với cô cả đời.

Nhưng lúc ấy không ai ngờ, đó lại là lần cuối cùng hai người gặp mặt.

Bởi vì cô không thể quên Thẩm Phụng.

Không thể quên được anh ấy hy sinh khi tuổi còn trẻ.

Không quên được anh mặc một thân quân phục, mang theo mệt mỏi và phong trần, đột nhiên xông tới hôn lễ, xuất hiện ở trước mặt cô, thân hình cao lớn khôi ngô cùng khuôn mặt tuổi trẻ kiên nghị.

Cô sống lại, cũng may cô sống lại, trở lại thời điểm này, hết thảy đều còn kịp.

Lần này cô không chỉ muốn sớm tìm Thẩm Phụng gả cho anh, còn muốn tự tay sửa vận mệnh của bọn họ.

Triệu Uyển Hương sáng sớm ngồi bên mép giường.

Sau lưng xếp ngay ngắn tám chiếc chăn mới, từ một cân rưỡi đến tám cân, mỏng dày, xuân hạ thu đông bốn mùa đều có.

Mặt chăn tơ tằm, mặt trên thêu hoa văn long phượng thủ công, màu sắc đỏ thẫm xanh biếc, không khí vui mừng.

Thảm lông cừu mới, khăn gối trùm giường, rương gỗ nhãn, tất cả đều có đủ.

Cô car Triệu Ngọc Lan của cô tính toán chờ cô gả cho Tưởng Hướng Vanh sau đó sẽ được thơm lây, cũng đưa rất nhiều đồ tới.

Có hai cái khăn trải giường đỏ thẫm, một ít khăn trải bàn loại hàng dệt, còn có chậu tráng men hoàn toàn mới in chữ đỏ thẫm, bình sứ các loại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc