Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ông ta lại đối xử rất tốt với hai đứa con riêng của vợ, hôm nay nhét chút tiền tiêu vặt, ngày mai mua chút đồ ăn ngon, cưng chiều vô hạn.
Vậy họ nuôi cô ấy thế nào?
Ngược lại là mượn danh tiếng "bất hiếu", có thể đem "bức gả" nói ra lời lẽ thẳng khí hùng như thế.
Nhưng Triệu Uyển Hương đời trước tuổi trẻ không hiểu lòng người hiểm ác, chính là bị Lý Phượng Hoa dùng một câu "Không có lương tâm" "Ích kỷ, vô tâm vô phế" xấu hổ đến mặt đỏ tai khô, nội tâm bị dày vò cuối cùng thỏa hiệp với Lý Phượng Hoa.
Đời này cô đã sống lại trở về, đương nhiên sẽ không dẫm vào vết xe đổ lại bị Lý Phượng Hoa chèn ép, nhưng cũng không muốn dễ dàng buông tha bà ta như vậy.
Cô nghĩ tới đây, giả vờ bị lời kia đâm trúng tim đen, cúi đầu xuống.
Lý Phượng Hoa thấy thế, lập tức đưa ánh mắt nhìn Triệu Ngọc Lan.
Sau đó Triệu Ngọc Lan đi tới bên cạnh Triệu Uyển Hương, dùng giọng điệu rất đau lòng giả mù sa mưa an ủi nói: "Uyển Hương à, dì Phượng Hoa con nói chuyện khó nghe một chút, nhưng đều là thật. Con lớn rồi không thể quên ân đức cha mẹ cho, ngoài việc xinh đẹp ra được xưởng trưởng Trưởng nhìn trúng thì con chẳng có cách
Bà ta khuyên bảo nửa ngày, Triệu Uyển Hương Mở miệng nói: “Con suy nghĩ chút đã.”
Triệu Ngọc Lan và Lý Phượng Hoa đồng thời thở phào nhẹ nhõm, trong mắt bọn họ, lời cô nói không khác gì đồng ý.
Triệu Ngọc Lan cao hứng nói: "Vậy là đúng rồi, nghe trưởng bối nói không bao giờ sai.”
Lý Phượng Hoa nhếch khóe miệng khẽ hừ một tiếng, vừa đắc ý, lại có vài phần khinh thường.
Trong lòng hai người đều tự tính toán sau này phải đòi bao nhiêu lợi ích từ Tưởng Hướng Vanh, không ngờ chợt nghe Triệu Uyển Hương lại bất ngờ nói một câu: “Lỡ con lấy chồng, vậy của hồi môn đâu ra?”
Của hồi môn?
Trong lòng Lý Phượng Hoa lộp bộp một chút, của hồi môn gì? Từ nhỏ đến lớn ăn không uống không của bà, lúc này còn đòi đồ cưới? Có bản lĩnh xuống dưới đất tìm mẹ ruột cô mà đòi, lại còn mặt dày đòi bà ta sao?
Bà ta càng nghĩ càng bốc hỏa, không nhịn được nặng nề cười lạnh.
Triệu Ngọc Lan nhanh chóng trừng mắt nhìn bà ta, vội vàng đáp: "Có, có. Con gái xuất giá sao có thể không có đồ cưới, con yên tâm đi, cô gái nhà khác có, Uyển Hương chúng ta cũng phải có ít nhiều.”
Triệu Ngọc Lan nhớ tới trước khi em trai bà xảy ra chuyện, mỗi lần bà trở về nhà ngồi một chút, lúc gần đi em trai bà lại tặng ít đồ thì nhiều lần bị em dâu Lý Phượng Hoa làm khó coi.
Cho nên bà ta mới đứng về phía cháu gái, dù gì chuyện cưới chồng như ván đã đóng thuyền, nên muốn nhân dịp đối phó Lý Phượng Hoa.
Bà ta bẻ ngón tay đếm của hồi môn lên tiêu chuẩn cao nhất: "Hai bộ quần áo mới, tám chiếc chăn bông mới, hai tấm thảm lông dê, còn phải có rèm giường lông cừu màu đỏ tươi...... Chuẩn bị thêm một đôi rương gỗ nhãn.”
Quay đầu dặn dò Lý Phượng Hoa sắc mặt càng ngày càng kém: "Em nhớ cho kỹ, cứ quyết định như vậy đi!”
Triệu Ngọc Lan vội vàng cười nói: "Xem em kìa, chị đang trấn an Uyển Hương đó. Con bé khó khăn lắm mới đồng ý lỡ đổi ý thì công cốc.”
Lý Phượng Hoa đương nhiên biết đạo lý này, nhưng trong lòng không thoải mái.
Bà ta tức giận nói: “Chị không cần phỉnh tôi, hai bộ quần áo mới, tám chiếc chăn mới, còn muốn chăn lông dê, rương gỗ nhãn…”
Triệu Ngọc Lan không quản được chuyện này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)