Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Triệu Uyển Hương hoàn hồn, kết hợp lời hai người nói, đã hiểu được bản thân quay về lúc bị ba cô bỏ rơi.
Cũng là năm quan trọng nhất trong cuộc đời cô.
Năm đó ba cô vừa đi, người mẹ kế này không được sống sung sướng. Liền đem chủ ý xấu đánh lên đầu cô, cùng cô cả cưỡng ép dụ dỗ, muốn cô gả cho xưởng trưởng xưởng bột mì Tưởng Hướng Vanh có quyền thế, từ đó kiếm được lợi ích.
Tưởng Hướng Vanh lớn hơn cô hai mươi tuổi, xấp xỉ bằng tuổi ba cô.
Tác phong làm việc cũng có vấn đề rất lớn, tham ô trục lợi, chuyên tỏ vẻ đạo mạo.
Mà khiến người ta khinh thường nhất chính là vợ ông ta vừa mới qua đời vì bệnh. Bất chấp sự phản đối của mấy đứa con trai, nhanh chóng muốn cưới một cô vợ trẻ tuổi vào cửa.
Nói mỹ miều là muốn đền bù tuổi thanh xuân của mình.
Triệu Uyển Hương khi đó mới hơn hai mươi tuổi, cuộc sống luôn bị mẹ kế chèn ép khi dễ trong bóng tối. Tính cách tự ti lại mềm yếu, ở nhà căn bản không ngẩng đầu lên được, cũng không có quyền lên tiếng.
Bởi vậy rất nhanh bị mẹ kế và cô cả bức đến tuyệt vọng, tứ cố vô thân, cuối cùng chỉ có thể bị ép đồng ý lập gia đình.
Triệu Uyển Hương nghĩ vậy liền buồn nôn, lại nhìn về phía Lý Phượng Hoa, trong lòng không ngừng cười lạnh.
Cô cố nén xúc động muốn chửi ầm lên, chậm rãi nói: "xưởng trưởng Tưởng điều kiện đã tốt như vậy, sao bà không bảo hai đứa con gái ruột của bà gả đi?"
Cô nói xong dùng một đôi mắt hạnh nhìn về phía Lý Phượng Hoa.
Lý Phượng Hoa nhất thời cũng đã quên mất việc đứa con chồng dễ bị bắt nạt này. Hôm nay không thèm gọi bà là dì, còn ăn nói sắc bén khiến bà ta rợn da gà.
Bà ta cố gắng xem nhẹ cái cảm giác làm cho mình khó chịu này, làm bộ chính nghĩa: “Cô tưởng tôi không muốn à, nhưng xưởng trưởng Tưởng có thích hai em gái cô đâu. Tụi nó mà đồng ý, đâu có đến lượt cô. Tuy tụi nó không phải con gái ruột của lão Triệu, nhưng còn thân với ông ấy hơn cô. Dù gì cũng không có ai vô lương tâm như cô, thấy ba mình chịu khổ lại không biết sốt….”
Triệu Ngọc Lan vừa mới nói miệng khô lưỡi khô, đi rót ngụm nước nóng uống, trở về liền thấy Lý Phượng Hoa hung hăng thì vội vàng tiếp lời nói: "Uyển Hương chúng ta bình thường chỉ là không thích nói chuyện mà thôi, kỳ thật thương ba nhất chính là con bé..."
Lý Phượng Hoa lập tức cười lạnh: "Nếu nó thật sự thương ba mình, đã sớm gả cho xưởng trưởng Tưởng, bảo xưởng trưởng Tưởng nghĩ cách nhờ người chiếu cố ba nó thật tốt, còn cần chúng ta ở chỗ này lãng phí miệng lưỡi?"
“Con bé chưa nghĩ thông, đợi nó nghĩ thông rồi sẽ tốt thôi…”
"Hừ, tôi nói cho chị biết, nó không phải nghĩ không thông là ích kỷ, vô tình vô nghĩa, vô tâm vô phế, không muốn quản sống chết ba nó mà thôi!”
Họ cho cô ấy ăn gì, mặc gì?
Lúc mẹ ruột nàng qua đời nàng mới chín tuổi, Lý Phượng Hoa không tới mấy tháng đã mang theo hai con gái ruột vào cửa. Vừa vào cửa liền tỏ rõ uy phong của nữ chủ nhân, không vừa mắt cô. Chưa từng cho cô sắc mặt tốt, thường xuyên ném bát mắng chửi, dùng chổi đánh người.
Từ sau chín tuổi, cô không ăn một bữa cơm no ở nhà, không mặc một bộ quần áo mới, mỗi ngày đều lo lắng hãi hùng không nói, còn phải rửa chén nấu cơm dọn dẹp nhà cửa đốt than hầu hạ một nhà năm người bọn họ.
Mà cha ruột cô từ khi có vợ sau, lại có con trai, liền cúi đầu vâng lời vợ sau, hoàn toàn không nhìn thấy sự tồn tại của con gái ruột.
Ông ta không nhìn thấy cô lảo đảo giẫm lên ghế nấu cơm suýt chút nữa rơi vào trong nồi nóng, không thấy mùa đông giá rét Lý Phượng Hoa cởi áo bông của cô ra làm áo bông mới cho hai con gái riêng, cô chỉ có thể mặc áo đơn bị lở loét cả người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)