Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Triệu Uyển Hương theo bản năng nghiêng đầu, tầm mắt cố gắng nhìn xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh bị nước mưa cọ rửa có chút mơ hồ, liền thấy một chiếc xe tải quân dụng màu ô liu đang hướng về phía bên này chậm rãi đi tới, một lát sau thì dừng ở cách đây không xa.
“Đại đội trưởng, đã điều tra rõ ràng rồi, là sườn núi bị sạt lở, đường ray phía trước đã bị phá hủy, mực nước phía dưới cao đến hai mét, may mắn lúc ấy tài xế trong buồng lái nhanh tay kéo cầu dao xuống, xe lửa mới không bị phá hủy và gây thương vong về người, vừa rồi nhân viên trên tàu đã điều động lực lượng từ hành khách trên xe, đẩy xe lửa di chuyển lùi phía sau một trăm mét, hiện tại đoàn tàu tạm thời ở vị trí an toàn."
Có người chạy về báo cáo.
Thẩm Phụng đứng trong mưa, xuyên qua màn mưa bụi nhìn về phía trước, khuôn mặt trẻ tuổi tràn ngập lạnh lùng.
“Có thể đào kênh dẫn nước không?” Hắn hỏi.
Có người vội nói: “Trên nguyên tắc hẳn là có thể.”
Mọi người bàn bạc phương hướng dẫn nước cụ thể ngay tại chỗ.
Trong toa tàu cách bọn họ không xa, hai tay Triệu Uyển Hương áp vào cửa sổ thủy tinh, ánh mắt cô bám chặt theo sát thân ảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ trong cơn mưa to giàn giụa, trong nháy mắt nhận ra anh, trái tim cô phảng phất bị một bàn tay to vô hình bóp chặt, không dám dùng sức hô hấp, mắt cũng không dám chớp một cái.
Cô sợ chớp mắt thì một giây sau bóng dáng anh sẽ biến mất.
Thẩm Phụng quyết định chi tiết, rất nhanh cho người mang theo dụng cụ làm việc, lúc bọn họ đi dọc theo đoàn tàu, Đại Hoa và Tiểu Hổ Tử vỗ cửa sổ xe hưng phấn hô to: “Chú Thẩm, chú Thẩm…”
Thẩm Phụng làm như không thấy lũ trẻ, vẫn sải bước rời đi, chỉ để lại cho bọn họ một bóng lưng vừa gầy vừa cường tráng.
Chị Hà vội kéo hai đứa nhỏ về: “Đừng la hét nữa, chú Thẩm của các con còn có chuyện quan trọng phải làm!”
Đại Hoa hỏi: “Vậy cha con đâu, sao cha không tới đón chúng ta?”
“……”
Quả thật đã nhiều năm cô không gặp anh.
Từ sau khi anh hy sinh ở kiếp trước, cô một mực làm nhiệm vụ xuyên nhanh ở các thế giới khác nhau.
Mà với dòng thời gian hiện tại ở đời này, lần gặp mặt với anh gần đây nhất đại khái khoảng hai năm trước, nhưng tháng trước anh có gửi thư về, trong thư ngoại trừ nhắn hỏi quan tâm đến cuộc sống và công việc tương lai của cô như thường lệ, anh còn gửi về một ít tiền và phiếu lương thực.
Triệu Uyển Hương nghĩ đến những việc này cõi lòng vừa vui sướng lại chua xót, lồng ngực bị đủ loại tư vị lấp đầy, nước mắt thiếu chút nữa lại dâng lên.
Chị dâu Hà chỉ nghĩ cô quá mức cao hứng, trong miệng không ngừng an ủi: “Đều do công việc trong đội quá bận rộn nên chú ấy không ra ngoài được, chồng của chị cũng giống vậy, đến Tết cũng không thể về nhà. Không có việc gì phải buồn, nhìn thấy người là tốt rồi, chờ chú ấy bận việc bên kia xong, chị dẫn em đi qua gặp, về sau chúng ta chính là người một nhà!”
Triệu Uyển Hương nặng nề gật đầu.
Bên kia Thẩm Phụng dẫn người đào kênh khí thế ngất trời, thẳng đến ban đêm mới đem chỗ nước lũ đến bất ngờ kia dẫn nước ra hết thông qua kênh đào, cũng sửa xong nền đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
