Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc này mưa dần dần nhỏ lại.
Một đám người mệt mỏi thở hổn hển, không nhắc đến cả người bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp dưới áo mưa, dưới chân ống quần cuộn lên thật cao, từ đầu gối đến bắp chân đều là nước bùn vẩn đục.
Từ trước đến nay Thẩm Phụng luôn chiến đấu hăng hái ở tuyến đầu, so với người khác càng không cần nhiều lời, vào lúc những người còn lại dọn dẹp dụng cụ và dơ bẩn trên người, anh giẫm nước bùn đi về phía tài xế xe lửa và thợ đốt lò: “Còn vấn đề gì cần hỗ trợ không?”
“Không có, không có.”
“Dàn xếp hành khách ổn thỏa là có thể đi rồi.”
“Cảm ơn đại đội trưởng Thẩm, đại đội trưởng Thẩm và mọi người đều vất vả rồi.”
Nhân viên xe lửa nhiệt tình cảm ơn.
Thẩm Phụng đột nhiên nhớ tới chuyện ông Trương dặn dò trước khi đi, nói: “Người nhà chính trị viên của chúng tôi ở trên chuyến tàu này của các anh, chị ấy tên là Hà Thục Phân, có dẫn theo hai đứa nhỏ, phiền các anh phát loa một chút, nhắn bọn họ xuống tàu theo chúng tôi trở về đơn vị.”
“Được, được, không thành vấn đề!”
Chị dâu Hà đang cùng Triệu Uyển Hương nói chuyện, Thẩm Phụng lúc trước làm đoàn trưởng trong bộ đội, vốn danh sách quân nhân bị điều sang nông trường không có tên anh, là anh kiên quyết yêu cầu lão lãnh đạo cho xuống đại đội tuyến một công tác, cho nên người khác được điều tới thăng ít nhất một hoặc hai cấp, chỉ có anh được thăng đến chức liên trưởng, ngay lúc này trên xe lửa vang lên tiếng loa phát thanh.
“Đồng chí Hà Thục Phân của đại đội 3 trung đoàn 1 nông trường Cảnh Vân, nghe được phát thanh xin mời xuống bến tàu, các chiến hữu của thân nhân của cô đang ở bên ngoài chờ đợi…”
Chị dâu Hà lập tức kéo tay Triệu Uyển Hương cao hứng nói: “Mau theo chị xuống tàu, Thẩm Phụng đang chờ ở dưới đấy!”
……
Thẩm Phụng bận rộn xong liền đi về phía sau xe tải, cởi áo mưa cùng áo ngoài, đứng ở trong mưa mượn nước mưa xối rửa tạm cơ thể, trong lúc xe lửa chậm rãi chạy đi trong tiếng còi tàu
Trong cơn mưa chỉ còn lại chiếc xe tải này.
Những người Thẩm Phụng dẫn đến cũng đều thu xếp ổn thỏa lên xe, anh là người cuối cùng sửa sang xong, vai cởi trần, vắt cái áo ướt đẫm lên vai đi đến vị trí phụ lái của xe tải, còn chưa kịp mở cửa đã thấy có một cái đầu thò ra từ cửa sổ xe cười hì hì với anh:
“Đại đội trưởng, để tôi ngồi phía trước cho, anh ra phía sau tìm đối tượng của anh đi, chị dâu Hà giúp anh mang đối tượng tới!”
Thẩm Phụng không hiểu chuyện gì.
Anh đi tới phía sau xe tải, mới vừa nhấc một chân lên giẫm lên bục thì phía trên bất ngờ đồng loạt ló ra bảy tám cái đầu, cùng gần chục cánh tay vươn ra bắt lấy tay anh, kéo anh lên.
Từng người nhỏ giọng hưng phấn nói: “Đại đội trưởng, đó chính là đối tượng của anh sao, dáng vẻ trông thật đẹp mắt!”
“Đại đội trưởng anh đúng là kẻ lừa đảo, còn lừa bọn ta không có đối tượng, bây giờ người ta tìm tới tận đây luôn!”
“Đại đội trưởng, anh mau lên đây đi, mau nhìn đối tượng của anh, mau lên!”
……
Thẩm Phụng: "......”
Cả đám này đều uống nhầm thuốc rồi sao?
Dưới chân anh còn chưa kịp dùng lực thì bị bảy tám người kéo vào thùng xe, còn chưa đứng vững đã bị xô đẩy đến phía trong cùng.
Sắc mặt Thẩm Phụng lạnh xuống: “Ồn ào cái gì, xem người lên chưa, ăn no rửng mỡ không có việc gì làm sao…”
Chợt giọng nói của anh đột nhiên im bặt, tầm mắt nhìn theo điểm sáng của đèn pin không biết do ai mở, cứ dừng ở một chỗ không nhúc nhích.
Những người còn lại cười hả hê: “Đại đội trưởng, anh mau qua bên đó đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
