Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập niên 70]: Trọng Sinh Bảo Vệ Anh Chồng Quân Nhân Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Việc cấp bách phải làm cho xe lửa di chuyển lùi về phía sau một trăm mét, thoát khỏi khu vực nguy hiểm.

Mọi người nghe nhân viên tàu hỏa giải thích rõ ràng, bất chấp mưa to chạy về phía tàu hỏa.

Toa xe trở thành một nơi trú ẩn tương đối an toàn, mọi người sau khi đẩy xe xong rất nhanh được các nhân viên tàu hỏa sắp xếp trở về.

Trong tiếng ồn ào, chị dâu cả người ướt sũng rầu rĩ nói: “Ruộng lúa nước trong đội sản xuất của chúng ta hẳn là đang xanh lại, lần này chắc là bị ngập trong nước lũ hết rồi.”

Triệu Uyển Hương không biết phải an ủi chị dâu như thế nào, ở thời đại này ai ai cũng đều xem lương thực là thứ quan trọng nhất, dù cô cố gắng an ủi thì sức mạnh ngôn ngữ vẫn quá yếu ớt so với nỗi lo cơm gạo.

Hai đứa con của chị dâu ban nãy bị dính mưa lạnh không ít, giày và ống quần đều ướt sũng, tóc và mặt cũng dính không ít nước, đang ngồi co lại trên ghế, run lẩy bẩy.

Cô lấy từ trong túi xách ra một tấm chăn nhỏ và khăn sạch, lau cho hai đứa nhỏ rồi phủ thêm chăn nhỏ giữ ấm cho chúng.

Hai đứa chớp chớp đôi mắt nhỏ tràn ngập tin tưởng và vui mừng, để cô tùy ý lau khô, giọng trẻ con bi ba bi bô nói:

“Cảm ơn dì.”

Triệu Uyển Hương sờ sờ đầu lông xù của hai đứa nhỏ, đáp lại: “Không cần khách khí.”

Chị dâu rầu rĩ xong, quay đầu nhìn thấy trên người hai đứa nhỏ đang quấn chăn mới, vội vàng đứng lên ngăn cản: “Không cần đắp cho tụi nhỏ, sẽ làm đồ đạc của em bẩn mất…”

Triệu Uyển Hương đem chị ấn trở lại chỗ ngồi, lấy khăn lông ban nãy hai đứa nhỏ đã lau đưa đến nói: “Được rồi chị dâu, chị cũng mau lau khô đi, vừa rồi chị vội vã đi xuống đẩy tàu, cả người ướt đẫm hết rồi.”

Hai người vừa nói đến đây cũng thấy buồn cười, ai cũng không nghĩ tới sống tới từng tuổi này còn có kinh nghiệm đẩy tàu hỏa.

Sau khi trong xe ồn ào hết một trận, phần lớn mọi người trong ưu sầu lâm vào mệt mỏi, cả toa tàu dần dần rơi vào yên tĩnh.

Đoạn đường này chị đã nhìn ra Triệu Uyển Hương là người tâm địa hiền hòa, ánh mắt nhìn cô càng thân thiết hơn vài phần, sau khi chị ngồi vào chỗ của mình nói: “Nơi này cách trạm tàu hỏa kế tiếp không xa, chị và hai đứa nhỏ xuống bến ở trạm đó. Lúc trước không phải chị đã kể với em, chồng của chị đã đóng quân ở một nông trường gần chỗ này sao, thật ra đó là nông trường Vân Cảnh, nông trường Vân Cảnh từ khi đổi thành binh xây dựng đoàn sản xuất thì bên dưới đã thiết lập 12 trung đoàn cộng thêm vài tiểu đoàn độc lập, trong đó có một trung đoàn gồm ba tiểu đoàn, nông trường ở ngay tại trạm kế tiếp trấn Vân Cảnh, chồng của chị là chỉ đạo viên của đại đội ba.”

Cô dừng một chút nói: "Em gái, chị tên Hà Thục Phân, mọi người trong đội đều gọi chị là chị dâu Hà, một mình em bôn ba bên ngoài không dễ dàng gì, ở đây nếu gặp phải khó khăn gì cứ qua tìm chị, chị nhất định sẽ hỗ trợ.”

Triệu Uyển Hương kinh ngạc, hơn nửa ngày mới hoàn hồn, kiềm chế tim đập nhanh nói: "Người em muốn tìm cũng công tác ở đại đội ba.”

“Anh ấy tên là Thẩm Phụng, chị biết anh ấy không?”

Hai người đang nói chuyện bỗng nhiên thấy trong toa tàu náo nhiệt hẳn lên, tất cả mọi người ghé vào cửa sổ hô hào vui mừng: “Có viện trợ tới, bộ đội cử người đến cứu chúng ta…"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc