Nhị Lại Tử: Mẹ nó, cô ta phát điên cái gì vậy?
Thời điểm này đang là thời kỳ trấn áp nghiêm khắc, bất kể là phong tục xã hội hay pháp luật đều không khoan nhượng với tội lưu manh.
Quả nhiên, vừa nghe câu đó, mọi người lập tức hưởng ứng.
Đám đông đang tán loạn nhanh chóng tụ lại thành một nhóm, vài người đàn ông lực lưỡng lao lên khống chế Nhị Lại Tử đang đau tới mức nhảy cẫng.
Nhị Lại Tử bị trận thế này dọa sợ, lưỡi líu lại: “Làm gì thế? Làm gì thế? Bắt nạt người à?”
“Bắt nạt người?”
Ôn Lý vừa khóc vừa lau nước mắt, ngẩng đầu lên nói: “Hắn thấy em xinh đẹp nên nảy sinh ý đồ xấu, sờ tay em, còn ép em gả cho hắn!”
Đám đông vây xem: Ồ!
Vô liêm sỉ tới mức này luôn sao!
Nói xong, Ôn Lý đột nhiên đứng dậy, chạy tới tát liên tiếp mấy cái vào mặt Nhị Lại Tử.
Bốp! Bốp!
Bốp! Bốp!
Vừa tát vừa rớt nước mắt: “Tôi không sống nổi nữa! Tôi không sống nổi nữa!”
Nói thật, tát người đau tay phết chứ đùa.
Không biết ai trong đám đông đột nhiên hô lên: “Bắt hắn lại! Đưa tới công an! Cho phần tử xấu này vào đó cải tạo cho tử tế!”
“Đúng!”
Những người còn lại nhao nhao đồng ý: “Danh tiếng người huyện Nhiêu chúng ta không thể bị loại người này làm hỏng được!”
“Đưa tới công an!”
“Đưa tới công an!”
Bên này Nhị Lại Tử còn đang bị Ôn Lý tát tới mức chẳng biết trời trăng mây đất gì nữa, đột nhiên nghe thấy muốn đưa mình tới công an, vội kéo giọng vịt đực giải thích: “Tôi không có! Tôi không có! Là con đỉ này vu oan cho tôi! Nó vu oan cho tôi!”
“Còn dám chửi người?”
Bà chị chống nạnh, tinh thần chính nghĩa bùng nổ.
“Mọi người nghe thấy rồi đấy nhé, đến lúc đó tất cả chúng ta là nhân chứng, nhất định phải đòi lại công bằng cho em gái này!”
“Thật mà! Tôi nói thật mà!”
Nhị Lại Tử sốt ruột đến sắp khóc mà chẳng ai tin hắn.
Hắn đã vừa nghèo vừa lười, nếu còn bị nhốt trong đồn vài ngày, ra ngoài chẳng phải càng không tìm được vợ sao?
Bà chị cười lạnh một tiếng: “Vậy cậu nói xem, em ấy vu oan cậu thế nào? Ban nãy em ấy đá cậu, chúng tôi nhìn thấy cả rồi.”
Nhị Lại Tử phát điên: “Đúng thế! Cô ta đá tôi! Tôi mới là nạn nhân!”
Bà chị lại nói: “Ruồi không đậu trứng không nứt. Cả con phố đầy đàn ông như thế em ấy không đá, sao lại cứ đá đúng cậu?”
“Đúng!”
“Một bàn tay vỗ không nên tiếng!”
Nhị Lại Tử cạn lời, biết giải thích với bọn họ cũng vô ích, chỉ đành chờ tới đồn công an rồi tự giải thích với cảnh sát.
Kết quả, trong lúc bị đám người nhiệt tình áp giải tới đồn công an, tay hắn vô tình chạm phải vai của bà chị chính nghĩa vừa lên tiếng bênh vực ban nãy.
Lập tức lại ăn thêm một cái tát.
Bà chị kia mặt đỏ bừng, lại liên tiếp thưởng cho hắn thêm mấy bạt tai, hung dữ nói: “Con bé kia nói không sai, đúng là một tên lưu manh thối tha! Tao ước chừng đáng tuổi mẹ mày, thế mà mày cũng dám sờ tao, đúng là đồ không biết xấu hổ!”
Nhị Lại Tử: “...”
Lần này oan uổng thật sự!
Nhưng tiếng biện giải của hắn lại lần nữa bị những tiếng bốp bốp của các cái tát nhấn chìm.
Sau hai vòng bị thay nhau tát, mặt Nhị Lại Tử sưng như miếng thịt heo, hai mắt bị quần chúng vây xem đấm thành hai quầng thâm, từ bỏ chống cự.
...
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị áp giải vào đồn công an, hắn đột nhiên nhìn thấy đám người nhà họ Ôn đang hớt hải chạy tới từ phía xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

