Hắn lập tức nghĩ tới kẻ đã hại mình thành ra thế này, con tiện nhân Ôn Lý.
Hắn kéo cổ họng hét lên: “Con tiện nhân đó tới nhà ga rồi, dì Lý mau đi chặn nó lại...”
Kết quả còn chưa nói hết đã bị quần chúng chính nghĩa áp giải vào đồn công an.
Ở phía bên kia, sau khi tát Nhị Lại Tử xong, Ôn Lý lặng lẽ rút lui, tiện thể thần không biết quỷ không hay lấy lại năm hào kia.
Nhà ga đông nghịt người.
Mọi người vác những chiếc bao tải da rắn lớn nhỏ khác nhau, bên trong nhét đầy đủ thứ linh tinh.
Ôn Lý vất vả lắm mới chen được vào hàng chờ của chuyến tàu tương ứng, xếp hàng rất lâu mới qua được cổng soát vé.
Kết quả tàu đã chạy mất rồi, chạy ngay trước mặt cô.
Ôn Lý: ...
Xui xẻo thật.
Mặc dù cô đã qua được cổng kiểm vé, song thời đại này kiểm tra vé cực kỳ nghiêm ngặt, trước khi lên tàu và xuống tàu đều phải kiểm tra thêm lần nữa.
Bây giờ tàu đã chạy mất, vé tàu của cô không khớp được nữa.
Nhìn những nhân viên kiểm vé đang canh chừng ở cửa ra vào tàu lửa như hổ rình mồi, Ôn Lý lập tức dập tắt ý định trốn vé.
Cô đảo mắt nhìn quanh.
Kết quả lại nhìn thấy những người không nên xuất hiện ở ngoài cổng kiểm vé.
Ba Ôn và Ôn Tiểu Đào đang bám trên hàng rào trước cổng.
Lý Thúy Hoa thì đang đỏ mặt tía tai nói gì đó với nhân viên kiểm vé, cảm xúc vô cùng kích động, nước bọt văng tung tóe, thậm chí còn phun thẳng lên mặt người bán vé.
Người kia vẫn bình tĩnh từ chối: “Đồng chí, chúng tôi có quy định, không có vé thì không thể vào ga. Mong bà thông cảm.”
Lý Thúy Hoa la lối: “Con gái tôi ở bên trong!”
Ánh mắt Ôn Tiểu Đào đang đảo qua đám người qua lại, đột nhiên giao với ánh mắt Ôn Lý.
Cô lập tức tru lên một tiếng, cuống cuồng đập vai Lý Thúy Hoa: “Ôn Lý! Ôn Lý! Mẹ, con nhìn thấy nó rồi, nó ở bên trong!”
Cô không dám tin kêu lên một tiếng: “Nó chạy rồi!”
Núp phía sau chiếc xe khách, tim Ôn Lý đập thình thịch.
Đúng lúc ấy, trong đầu cô đột nhiên vang lên một giọng điện tử lạnh lùng: [Phát hiện hộp mù thích hợp xuất hiện, xin hỏi ký chủ có muốn mở hộp mù không?]
Cái gì cơ?
Hộp mù?
Đột nhiên nghe thấy một giọng nói đậm chất công nghệ hiện đại như vậy, Ôn Lý còn tưởng đầu mình bị úng nước, mắc chứng hoang tưởng.
[Phát hiện hộp mù thích hợp xuất hiện, xin hỏi ký chủ có muốn mở hộp mù không?]
Ai ngờ giọng nói kia lại hỏi thêm lần nữa, còn tiện thể giải thích thân phận của mình:
[Chào mừng gia nhập Hệ Thống Hộp Mù Nghịch Tập Nữ Phụ. Hiện đã xác nhận thời không mà ngài đang ở thuộc về: tiểu thuyết "Một Thai Ba Bé Cưng Trong Truyện Niên Đại", nhân vật: nữ phụ pháo hôi Ôn Lý, đang tiến hành cài đặt hệ thống tương ứng cho ngài...]
[Hộp mù đang vào vị trí...]
[Ký ức đang vào vị trí...]
Theo tiếng điện tử máy móc vang lên trong đầu, Ôn Lý khó khăn tiêu hóa những ký ức không thuộc về mình.
Nói ngắn gọn, cô trúng số độc đắc rồi.
Giống như phần lớn những nữ phụ xuyên sách khác, cô đã được trói định với một hệ thống giúp nữ phụ nghịch tập.
Hệ thống hộp mù.
Đúng như tên gọi, đây là một trò chơi từng làm mưa làm gió khắp cả nước ở kiếp trước, mỗi chiếc hộp khác nhau sẽ chứa những vật phẩm khác nhau, rút được thứ gì dựa vào vận may.
Việc xuyên vào truyện niên đại rồi mang theo hệ thống hộp mù là tin tốt.
Và còn có một tin xấu...
Cô là chúa tể xui xẻo chính hiệu.
Ôn Lý trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn đồng ý.
Kiếp trước cô số mệnh tốt, vận khí kém thì thôi.
Chẳng lẽ kiếp này đã thảm tới mức đó rồi mà vẫn còn là một kẻ siêu xui xẻo nữa sao?
Không đến mức vậy chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)