Nhị Lại Tử cười cười: “Em gái à, em vẫn nên ngoan ngoãn đi thôi. Nói thật với em, chuyện em bỏ trốn anh đã nhờ người báo cho chú Ôn rồi, chắc bọn họ sắp tới nơi thôi.”
“Anh chơi tôi?”
Ôn Lý sửng sốt một giây, cô thật sự không ngờ, Nhị Lại Tử được mình bỏ ra năm hào thuê lại đi mật báo cho nhà họ Ôn?
Mẹ kiếp, thằng đàn ông không biết xấu hổ.
Đôi mắt sáng quắc đảo qua đảo lại, gã nông dân nhìn có vẻ thật thà liếm đôi môi khô khốc, nói: “Em gái Ôn à, em xem, chỉ cần em theo anh. Anh, Nhị Lại Tử, cam đoan sẽ không để em gả cho lão góa vợ đó!”
“Anh?”
Ôn Lý nhìn bộ dạng vô lại của hắn, cuối cùng đã hiểu vì sao hắn được gọi là Nhị Lại Tử.
Hóa ra là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.
Giả vờ tốt bụng đưa cô tới huyện thành, thực chất là muốn ép cô vào đường cùng, chỉ cho cô hai lựa chọn: hoặc theo hắn, hoặc gả cho lão góa vợ.
Nếu là phụ nữ bình thường, chắc chắn sẽ chọn theo hắn.
Tiền tới tay rồi, phụ nữ cũng sắp có rồi.
Bàn tính này đánh vang tới mức cô ở tận Thái Bình Dương còn nghe thấy.
Đúng là gã đàn ông nghèo đầy mưu mô.
Ôn Lý bị hắn làm cho tức đến bật cười, đôi mắt đào hoa cong lên như trăng khuyết.
Nhưng không hiểu vì sao, cô càng tức giận lại càng bình tĩnh.
Nhị Lại Tử thấy cô cười, tưởng rằng cô đã thỏa hiệp.
Nhìn thân hình yểu điệu của cô cùng chiếc cổ trắng nõn lộ ra dưới cổ áo, máu trong người hắn như sôi lên, chà xát hai tay, trong lòng cười hề hề nghĩ, chuyến này đi không lỗ, Ôn Lý xinh đẹp như vậy, sắp trở thành vợ hắn rồi.
Quả nhiên, phụ nữ mà, chỉ cần dùng chút thủ đoạn là sẽ ngoan ngoãn theo hắn.
Phụ nữ đẹp càng ngu ngốc hơn, vừa ngu vừa vô dụng.
“Một lát nữa anh sẽ đi cùng em về nhà họ Ôn lấy sổ hộ khẩu, hôm nay chúng ta đăng ký luôn.”
Nhị Lại Tử nói, giọng điệu cứng rắn hơn hẳn.
Cưới được một cô vợ xinh đẹp như thế này, xem trong thôn còn ai dám nói hắn vô dụng nữa.
Nghĩ tới những cô gái trước đây coi thường mình, hắn lập tức đắc ý hẳn lên.
Đám son phấn tầm thường đó làm sao so được với Ôn Lý.
Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo!
“Nhà anh tuy nghèo một chút, nhưng anh nhất định sẽ đối xử tốt với em. Hôm nay anh đưa em về, dập đầu ba mẹ anh hai cái, rồi tới đồn công an đổi họ, từ đó em chính là người nhà họ Lưu rồi.”
“Ừ, ừ ừ…”
Ôn Lý lặng lẽ phụ họa theo, nụ cười nơi khóe miệng ngày càng rộng hơn.
“Đợi sau này em sinh cho anh vài đứa con trai mập mạp nối dõi tông đường, em sẽ được ghi tên vào gia phả nhà họ Lưu. Thế nào? Anh đối xử với em tốt lắm đúng không? Vợ bình thường chưa chắc được vào gia phả đâu...”
“Nói xong chưa?”
Cô chớp mắt, đôi mắt đào hoa mang vẻ sùng bái, cố ý mềm giọng, dùng chất giọng điệu đà nói: “Anh Lại Tử à, anh đối xử với em tốt quá đi mất, cảm kích anh vô cùng.”
Vợ chồng với nhau còn cảm ơn gì nữa.
Giọng nói dịu dàng quyến rũ của người phụ nữ khiến cả người hắn mềm nhũn.
Hắn vừa định nói câu này đột nhiên dưới thân đau nhói.
Hắn trợn trừng mắt, còn chưa kịp hét lên đã bị Ôn Lý đá thêm một cú.
Động tác ra chân của cô nhanh tới mức hắn gần như chỉ nhìn thấy một bóng mờ vừa đá trúng chỗ hiểm của mình.
“Cô... cô...”
Đó là nơi yếu ớt nhất của đàn ông, liên tiếp chịu hai cú đá, Nhị Lại Tử gần như mất sạch khả năng phản kháng, ôm lấy chỗ đau nhảy dựng lên, lắp bắp nửa ngày không mắng nổi câu nào.
Sau khi đá hắn xong, trong mắt Ôn Lý lóe lên vẻ châm biếm, tiếp đó cô đột nhiên hét toáng lên, túm tóc mình ngồi xổm xuống, nước mắt rơi lộp bộp: “Có kẻ giở trò lưu manh! Có kẻ giở trò lưu manh! Giữa ban ngày ban mặt giở trò lưu manh!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

