Trước khi đi, cô còn không quên lấy một ổ khóa lớn khóa trái cửa từ bên ngoài.
Đợi người nhà họ Ôn quay về, cánh cửa không mở được này đủ làm bọn họ vật vã một hồi, trong nhất thời chắc chắn không nhớ ra cô.
Nhà họ Ôn nằm ở phía sau thôn Tập Thủ, phía sau là một con đường đất, ngày thường đến bóng ma cũng chẳng thấy, thích hợp nhất để bỏ trốn.
Cô đã hẹn trước với Nhị Lại Tử, đưa cho hắn hai hào rưỡi, ngồi lên chiếc xe bò chở hàng của hắn rồi nói: “Số tiền còn lại, đến nơi tôi sẽ đưa anh.”
Nhị Lại Tử cười cười, nhận tiền rồi, gương mặt toan tính điều gì đó rồi mới ngồi xuống giữa đống hàng hóa, đánh xe bò đi theo con đường xuống núi.
Hắn mặc một chiếc áo ba lỗ bằng vải thô, đội mũ rơm, trên gương mặt đen sạm đính đôi mắt láu cá, đảo qua đảo lại hồi lâu, nhìn Ôn Lý với vẻ không có ý tốt dò hỏi:
“Em gái Ôn à, tôi biết trong lòng em đau khổ, không muốn gả cho lão Vương kia. Cho nên, em có thể cân nhắc anh mà, tuy anh nghèo hơn một chút, nhưng còn trẻ lại có sức lực, chẳng phải tốt hơn lão góa vợ đó nhiều sao?”
Tên trai dầu mỡ này tự tin quá mức vậy?
Ôn Lý âm thầm trợn trắng mắt, hơi cụp mí xuống, nhàn nhạt thưởng cho hắn bốn chữ: “Cút mẹ mày đi.”
Nhị Lại Tử nghe xong không tức giận. Nhìn con nhỏ này da mịn thịt mềm, làn da trắng như trứng gà bóc vỏ, khác hẳn Ôn Tiểu Đào vừa đen vừa béo, đúng là chẳng giống được sinh ra từ cùng một bụng mẹ, lại thêm việc người nhà họ Ôn muốn gả nó cho lão góa vợ.
Hắn nheo mắt hỏi: “Em gái này, em là con ruột của ba cô thật sao?”
Liên quan quái gì tới mày.
Ôn Lý ngồi phía sau xe bò, đầu ngón tay quấn quanh hai bím tóc của mình, không thèm để ý tới hắn.
Mặt trời dần lên cao, tiếng ve ngày càng chói tai hơn. Ánh nắng xuyên qua những kẽ lá của hàng cây cao lớn hai bên đường đất, chiếu vào đôi mắt đen láy của cô, khiến màu mắt nhạt đi đôi chút, trông như hổ phách.
Cô lấy từ trong túi nhỏ ra một chiếc gương con, lặng lẽ ngắm nghía dáng vẻ của “Ôn Lý” trong sách.
Giống hệt như miêu tả trong truyện, lông mày lá liễu, mắt đào hoa, bên cạnh mắt trái gần sống mũi có một nốt ruồi nhỏ, cằm nhọn.
Rất xinh đẹp, chỉ là suy dinh dưỡng nên hơi gầy quá mức.
Mấy ngày nay ở nhà họ Ôn không nghỉ ngơi được bao nhiêu, cô vẫn luôn tìm cách trốn khỏi thôn Tập Thủ, giờ tâm trạng đã bình tĩnh hơn nhiều, cuối cùng đã có thể bắt đầu suy nghĩ về đường lui sau này.
Hiện giờ vẫn còn một hai năm nữa mới tới thời kỳ khởi sắc, sau khi rời khỏi thôn Tập Thủ, chuyện quan trọng nhất vẫn là tìm cho mình một chỗ đứng.
Nhớ tới quãng thời gian kiếp trước đấu đá với mẹ kế, Ôn Lý cảm thấy đầu óc ong ong, cho dù đấu thắng Hoắc Tâm thì cả năm cũng chẳng được ăn mấy miếng thịt.
Thôi thì tự mình phấn đấu vì cuộc sống hạnh phúc của bản thân vậy.
Thôn Tập Thủ tuy nằm gần đường núi, nhưng không cách trung tâm huyện quá xa, xe bò đi hơn hai tiếng đồng hồ mới tới được cổng chợ huyện.
Hôm nay không biết là ngày gì mà trên đường phố chợ huyện người đông như mắc cửi, người chen lấn, đặc biệt là trước cửa cung tiêu xã và tiệm cơm quốc doanh, xếp thành hàng dài thật dài.
Ôn Lý nhảy xuống xe bò, đưa hai hào rưỡi còn lại cho hắn, kết quả lúc Nhị Lại Tử nhận tiền còn cố ý sờ qua tay cô rồi mới nhét tiền vào túi.
Ôn Lý bị vẻ mặt dâm dê của hắn làm cho ghê tởm muốn nôn: “Giữa ban ngày ban mặt mà anh dám giở trò lưu manh?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)