Cô bình tĩnh cất gói giấy lại, dùng muôi lớn khuấy vài cái, toàn bộ bột thuốc hòa tan vào trong cháo.
“Tránh ra con đĩ!”
Một luồng sức mạnh ngang ngược xông tới, mạnh mẽ hất Ôn Lý sang một bên.
Cô thấy Ôn Tiểu Đào cầm trong tay một quả trứng gà, mặt mày hớn hở, kết hợp với những vết đỏ trên mặt do bị gậy đánh càng trở nên buồn cười hơn.
Cô ta lắc lư cái mông to, dùng hai ngón tay kẹp quả trứng, cố ý chậm rãi đặt nó vào nồi cháo trước mặt Ôn Lý, đắc ý nói: “Trứng gà mới đẻ đấy, mày đừng hòng được ăn dù chỉ một mảnh vỏ trứng.”
Ôn Lý: Mới đẻ? Ọe...
Cô lập tức liên tưởng đến vài chuyện không hay ho, ngũ quan méo xệch lại, trơ mắt nhìn Ôn Tiểu Đào đậy nắp nồi.
Thuốc xổ cộng thêm trứng chưa rửa, nồi cháo này coi như bỏ.
Nhìn lại nước miếng sắp chảy ra khỏi miệng vì thèm ăn của Ôn Tiểu Đào, Ôn Lý ngậm miệng.
Cũng bình thường thôi, thời đại này thiếu ăn thiếu mặc, vật chất cực kỳ khan hiếm, không bệnh không tật mà cả năm được ăn một quả trứng thôi đã là chuyện rất hạnh phúc rồi.
Ít nhất từ khi cô xuyên tới đây đến giờ, đến cả một mảnh vỏ trứng cũng chưa từng thấy, hôm nay Ôn Tiểu Đào được ăn trứng, chắc là vì vô cớ bị đánh một trận.
Nghĩ tới đây, Ôn Lý càng thêm kiên định với ý nghĩ phải trốn khỏi thôn Tập Thủ, làm giàu phát tài.
Cô, Ôn Lý, trời sinh đã mang mệnh công chúa, cho dù ở trong tiểu thuyết niên đại cũng phải ăn ngon mặc đẹp, tuyệt đối không thể chịu nổi cảnh ăn cám nuốt rau này.
Những năm bảy mươi tuy là thời đại nghèo khó, song chỉ vài năm nữa tình hình sẽ chuyển biến tốt đẹp, đầy rẫy cơ hội. Chỉ cần cô có thể trốn đi, nhất định sẽ sống được cuộc đời mình mong muốn.
Ôn Lý siết chặt tờ năm hào và vé xe trong tay.
Chỉ cần đợi thuốc xổ phát tác, cô có thể ngồi xe bò trốn tới bến xe khách trên huyện, thuận lợi rời khỏi nơi này.
...
Mấy ngày trước Hoắc Tâm gửi thư về, nói rằng đã vào bộ đội làm nhân viên văn chức, tương lai sáng lạng vô cùng.
“Con gái chúng ta làm quan rồi.”
Lý Thúy Hoa đắc ý kể chuyện này với ba Ôn, quay đầu nhìn Ôn Lý đang đứng trong bếp cọ nồi rửa bát, cười lộ hàm răng vàng khè, càng cảm thấy năm đó mình thông minh chết đi được, không chỉ có một cô con gái thành đạt mà còn có thêm một con hầu.
Chỉ là...
Cảm nhận sự khác thường trong bụng, Lý Thúy Hoa hít ngược một hơi lạnh, trên gương mặt cay nghiệt chanh chua dần hiện lên vẻ đau khổ.
“Pụtttt…”
Một tiếng rắm kinh thiên động địa vang lên cực kỳ chói tai.
Mùi rắm dữ dội nhanh chóng quét qua cả căn nhà, Ôn Tiểu Đào vội bịt miệng, hét lên: “Mẹ, mẹ ăn cái gì vậy, thối chết mất!”
Lý Thúy Hoa không kịp giải thích, một tràng tiếng rắm liên tiếp vang lên không dứt, trán bà đau đến mức đầy mồ hôi, vơ lấy giấy vệ sinh rồi lao thẳng về phía nhà xí.
Thôn làng thời này vẫn chưa có nhà vệ sinh riêng, phần lớn là nhà vệ sinh công cộng do vài hộ cùng xây chung.
Sau khi Lý Thúy Hoa lao ra ngoài, những người còn lại của nhà họ Ôn lần lượt cảm nhận được cơn đau bụng.
Đặc biệt là Ôn Tiểu Đào, buổi sáng ăn trứng với cháo, còn ăn hẳn một bát lớn nên cơn đau dữ dội hơn, vẻ mặt đau khổ lao thẳng tới nhà vệ sinh công cộng.
Trong nhà yên tĩnh trở lại, Ôn Lý vội vàng ném chồng bát còn chưa rửa xong xuống, đi vào phòng trong lấy những thứ mình đã chuẩn bị sẵn, nhân lúc không có ai, lén lút chuồn ra bằng cửa sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

Thật ra trứng mới đẻ xong nó sạch đấy chứ. Làm gì mà đến mức như nữ chính tưởng tượng đâu???