Còn những hộp mù được kích hoạt theo tình huống đặc biệt sẽ có những chủng loại hoàn toàn mới, thậm chí có thể rơi ra những hộp mù không tồn tại trong cửa hàng.
Vật phẩm trong hộp mù được phân cấp từ thấp tới cao: C, B, A, S, SS, SSS.
Ví dụ như kem chống nắng Tiểu Kim Bình mà cô rút được là cấp S.
Còn chiếc xe hơi nhãn hiệu Ngũ Tinh mà cả đời này cô có lẽ cũng chẳng rút nổi thì thuộc cấp SSS.
Ôn Lý mở túi đồ của mình ra.
Nhìn đống nước hoa và các vật phẩm bên trong mà đau đầu.
Đặc biệt là cái lều trại.
Vô dụng.
Hệ thống lên tiếng:
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ: Trốn khỏi huyện Nhiêu. Phần thưởng: 1 lượt rút thưởng. Phần thưởng sẽ được phát trong vòng hai phút, xin chú ý kiểm tra. Cảm ơn quý khách đã sử dụng hệ thống.]
Mở giao diện rút thưởng ra.
Quả nhiên số lượt đã được cộng vào.
Con số ở góc trên bên trái từ 0 biến thành 1.
“Rút một lần.”
“Mười lần liên tiếp.”
Hai nút bấm sáng rực, khiến người ta hoàn toàn không thể kiềm chế.
Để hôm khác.
Hôm khác...
Mười phút sau.
Ôn Lý nghiến răng nghiến lợi nhìn trong túi đồ của mình xuất hiện thêm quyển: Sổ Tay Chăm Sóc Heo Nái Sau Sinh.
Cô đặc biệt muốn chặt luôn cái tay của mình.
Kẻ xui xẻo nhất định phải cai cờ bạc!
“Đến rồi.”
Nghe thấy tiếng gọi Ôn Lý mơ màng mở mắt, phát hiện xe đã dừng lại.
Lạc Ngọc Châu nói: “Một lát nữa xe sẽ chạy vào đại học Thanh Hoa. Cô xuống ngay bây giờ đi, không thì sẽ khó ra khỏi trường.”
Ôn Lý dụi dụi mắt, phát hiện chiếc túi cô đeo đã bung tung tóe ra cả ghế ngồi.
Chắc là ngủ quá say nên không phát hiện.
Cô vội vàng gom lại rồi nhét hết vào túi.
Lúc bước ngang qua Lạc Ngọc Châu, cô khẽ nói: “Thật sự cảm ơn anh rất nhiều.”
...
Chiếc xe lại khởi động.
Nghiêm Khang Lạc ngồi bên cạnh quan sát nãy giờ, vội vàng chuyển sang ngồi cạnh anh, hóng hớt hỏi: “Châu à, cô gái đó là ai thế?”
Miệng thì hỏi, cả người lại dán lên cửa sổ xe, mắt không chớp nhìn theo bóng lưng yểu điệu đang rời đi.
“Người xa lạ.”
Lạc Ngọc Châu day day sống mũi cao thẳng, có chút mệt mỏi.
Anh liếc Nghiêm Khang Lạc một cái ghét bỏ.
Mấy ngày mấy đêm đi khảo sát lần này bọn họ ngủ không ngon.
Không hiểu sao tên này lại sung sức như tiêm máu gà vậy.
“Cậu không buồn ngủ à?” Anh hơi ghét bỏ hỏi.
Tròng mắt của Nghiêm Khang Lạc gần như sắp rơi ra dính lên người cô gái kia luôn rồi.
Cho đến khi bóng dáng Ôn Lý hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Anh mới lưu luyến thu ánh mắt lại: “Còn chưa nhìn rõ mặt nữa.”
Anh bám vào lưng ghế nói: “Người xa lạ? Người xa lạ mà cậu cho lên xe chuyên dụng của trường mình à? Có vấn đề! Chắc chắn có vấn đề!”
Nghiêm Khang Lạc chép miệng mấy cái.
Đột nhiên anh phát hiện: “Ơ? Đồng hồ của cậu đâu?”
Lạc Ngọc Châu chống cằm bằng một tay.
Sau khi suy nghĩ một giây, khóe môi hơi cong lên, phát ra một tiếng cười nhàn nhạt.
Nghiêm Khang Lạc nổi hết da gà: “Sao thế?”
Rõ ràng là một anh chàng đẹp trai cười lên sao đáng sợ ghê.
Lạc Ngọc Châu không nói gì chỉ lặng lẽ nhìn cổ tay vốn đeo đồng hồ của mình.
Ở phía bên kia Ôn Lý đeo túi trên lưng, đánh giá thành phố này.
Kiếp trước cô là người thành phố Hoài chính gốc.
Thành phố Hoài của ba bốn mươi năm trước khác xa với tương lai.
Xa lạ tới mức cô không tài nào nhận ra.
Từ đó cũng có thể thấy rõ sự phát triển kinh tế thần tốc suốt mấy chục năm qua.
Trong thời kỳ kinh tế kế hoạch, không cho phép kinh doanh tư nhân hay dân doanh vì vậy cơ hội việc làm trong thành phố cực kỳ khan hiếm.
Các vị trí trong nhà máy cũng luôn chật kín.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)