Cô cụp mắt xuống, hàng mi dày khẽ run lên: “Đồng chí, sao anh có thể suy đoán một cô gái xa lạ với mình như vậy chứ?”
Người này quả nhiên tâm nhãn nhiều ngang cô.
Khó đối phó ghê.
[Bĩu môi mèo con.jpg]
Vừa nói, cô vừa thoải mái ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Thôi thì hiếc xe này đi thành phố Hoài.
Kệ nó.
Ôi trời, cái eo của cô nằm dưới gầm ghế sắp gãy luôn rồi.
Lạc Ngọc Châu nhàn nhạt nói: “Thời gian ghi trên vé của cô đã qua rồi, chắc là cô không kịp chuyến tàu đó nhỉ.”
Anh cúi đầu, khóe môi hơi cong lên thành một nụ cười, trong đôi mắt trăng khuyết lấp lánh ánh sáng vụn vặt:
“Cô đưa vé cho tôi xem rồi lại hoảng hốt giật về, thật ra cô chẳng nhìn thấy người đuổi theo mình. Cô cố ý diễn màn đó là vì sợ tôi vạch trần cô đúng không?”
“Những lời nói phía sau là để khiến tôi đồng cảm với cô.”
Nói xong, anh ngước mắt nhìn cô, chậm rãi rút tấm vé trong tay cô ra, mở nó ra rồi trả lại cho cô, động tác ung dung thong thả.
“Tôi nói sai sao?”
Lạc Ngọc Châu nói xong, nhìn vẻ mặt phức tạp của Ôn Lý, cười cười rồi quay đầu đi, không nói thêm gì nữa.
Anh tựa lưng vào ghế, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Ôn Lý không ngờ kế hoạch của mình lại bị nhìn thấu đến tận cùng, trong lòng lập tức kêu một câu "toang rồi".
Quả nhiên người trông thông minh thì thật sự là thông minh.
Chơi tâm nhãn với kiểu người này là tự tìm đường chết.
Nhưng lòng hiếu kỳ đối với anh lại càng nặng hơn.
Cô nghiến răng, quyết định dù chết cũng phải chết cho rõ ràng.
Ôn Lý ghé người lại gần hỏi: “Anh đã nhìn ra rồi, vậy tại sao không vạch trần tôi, cũng không đuổi tôi xuống xe?”
Lạc Ngọc Châu cười lạnh một tiếng.
Trên gương mặt nghiêng hoàn mỹ không tì vết lộ ra chút lạnh lẽo: “Cô có nói dối tôi cũng chẳng tổn thất gì.”
Còn nếu cô nói thật vậy thì anh đã cứu được một cô gái.
Nửa câu sau anh không nói ra.
Chẳng hiểu vì sao, nhìn đôi mắt cong như trăng khuyết của anh, Ôn Lý bất ngờ hiểu được ý anh.
Ôn Lý lập tức bật cười.
Nốt ruồi nhỏ bên cạnh sống mũi càng làm nụ cười của cô thêm ngọt ngào.
Ngay lúc Ôn Lý đang âm thầm chê tính tình khó ở của anh, anh đột nhiên đưa tay trái ra, nhẹ nhàng bắt tay cô một cái, không mặn không nhạt nói: “Lạc Ngọc Châu.”
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa rất gọn gàng.
Dưới làn da trắng nhạt, mạch máu thấp thoáng lưu chuyển trông như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tỉ mỉ.
Khi Ôn Lý rút tay về, đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm lúc hai người nắm tay nhau.
Lạc Ngọc Châu.
Cái tên này nghe rất hay.
...
Hai người không trò chuyện thêm nữa.
Hôm nay Ôn Lý dậy từ hơn bốn giờ sáng để chuẩn bị bỏ trốn, thần kinh căng như dây đàn suốt cả ngày.
Lúc này mới được thả lỏng.
Cô nhắm mắt lại, chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi.
Nhưng ngay cả lúc ngủ cô cũng không được yên ổn.
Hệ thống bắt đầu giới thiệu cho cô về Hệ Thống Hộp Mù.
Sau khi trói định Hệ Thống Hộp Mù, ký chủ có thể thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ để nhận số lần mở hộp mù.
Hộp mù chủ yếu được kích hoạt theo hai hình thức.
Một là kích hoạt theo tình huống đặc biệt.
Ví dụ hôm nay Ôn Lý gặp khó khăn trong việc đi lại, Hệ Thống Hộp Mù sẽ tự động kích hoạt rồi hỏi ký chủ có muốn mở hộp mù hay không.
Loại thứ hai là mua theo phân loại cố định.
Ký chủ có thể mua loại hộp mù mình cần trong cửa hàng của giao diện nhiệm vụ.
Ôn Lý lướt qua một lượt.
Chủ yếu được chia thành bốn loại:
Hộp mù tri thức kỹ năng.
Hộp mù vật phẩm.
Hộp mù phương tiện.
Thậm chí còn có hộp mù trị liệu.
Trong cửa hàng chỉ có bốn loại này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)