Một vị trí một người, khả năng chen chân vào gần như bằng không.
Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, muốn ở lại thành phố thì nhất định phải tìm được việc làm.
Ba giờ chiều, mặt trời vẫn gay gắt.
Ôn Lý đội nắng hỏi đường rất nhiều người mới thuận lợi tới được khu công nghiệp địa phương.
Các nhà máy ở thành phố Hoài tập trung khá nhiều, hầu như đều nằm ở khu Nam Giao.
Thông thường năm sáu giờ chiều là tan ca, cho nên dù nóng và mệt đến đâu, Ôn Lý cũng phải cố gắng.
Cổng nhà máy đóng chặt, cô lau mồ hôi trên trán rồi đi tới chỗ bảo vệ. Người bảo vệ bên trong nhìn thấy cô liền hỏi: “Đồng chí, xin chào, cô có việc gì không?”
Mặt cô đầy mồ hôi, đến cả lông mi cũng dính mồ hôi, mắt bị xót đến đau nhức. Cô vừa nheo mắt vừa hỏi: “Đồng chí ơi, có nước không? Nóng quá, tôi mở mắt không nổi nữa rồi.”
Người thời này đa phần đều rất chất phác, nghe cô nói vậy lập tức ra vòi nước hứng một chậu nước mát mang ra, còn dùng cốc tráng men múc cho cô một cốc nước lạnh.
Ôn Lý không khách sáo, liên tục cảm ơn rồi uống cạn cốc nước.
Nước mát lạnh xuống bụng, cô mới miễn cưỡng cảm thấy mình sống lại.
Cô dùng cánh tay lau nước trên mặt rồi hỏi người bảo vệ: “Đồng chí, nhà máy dệt mình còn tuyển người không?”
Người bảo vệ nghe xong thở dài, đổ hết nước trong chậu đi rồi cười híp mắt hỏi: “Cô là người nơi khác tới đúng không?”
Ôn Lý gật đầu.
“Bảo sao. Vừa từ nông thôn lên thành phố nhỉ. Thời buổi này việc làm trong thành phố khó tìm lắm, một củ cải một cái hố, củ cải không còn thì người nhà củ cải thế vào. Dù không phải việc gì ngon lành, nhưng cô muốn vào thì cũng khó đấy!”
Đúng như cô dự đoán, quả nhiên không dễ tìm.
Ôn Lý cảm ơn người bảo vệ rồi đi theo hướng ông chỉ, tới hỏi thêm mấy nhà máy khác.
Kết quả vẫn như nhau.
Đều không thiếu người.
Không còn cách nào khác, Ôn Lý chỉ đành kéo theo thân thể mệt mỏi ngồi xe buýt quay trở lại trung tâm thành phố.
Thời đại này chưa có nhà hàng tư nhân, đối với một “người tha hương” như cô, nơi duy nhất có thể ăn cơm chính là tiệm cơm quốc doanh.
Tiệm cơm quốc doanh ở thành phố Hoài tên là tiệm cơm Hưng Trung.
Lúc này đã gần tới giờ ăn cơm.
Bên ngoài đông nghịt người, xếp thành một hàng dài.
Khung cảnh đó khá giống những quán ăn “hot trend” đời sau.
Ôn Lý lục túi tìm tiền và phiếu lương thực.
May mà năm hào của Nhị Lại Tử đã lấy lại được không thì đến chuyện ăn cơm cũng trở thành vấn đề.
Lúc sắp xếp lại hành lý, cô đột nhiên sờ phải một vật cứng.
Hình như là kim loại.
Cô nhớ trong túi mình đâu có đồ kim loại.
Ôn Lý vô cùng nghi hoặc, lấy thứ đó ra xem mới phát hiện là một chiếc đồng hồ cơ nhãn hiệu Thượng Hải.
Kiếp trước từng tiếp xúc với không ít đồng hồ xa xỉ, cô có tìm hiểu về những thương hiệu đồng hồ đắt đỏ của thời đại này.
Không nghi ngờ gì nữa, chiếc đồng hồ trong tay cô chính là loại nổi tiếng nhất thời bấy giờ.
Huống chi còn là đồng hồ cơ.
Người dùng được loại này thông thường đều không phải người bình thường.
Vậy chiếc đồng hồ này từ đâu ra?
Ôn Lý nghĩ mãi không hiểu, lúc nhét đồng hồ trở lại túi, cô lại chạm phải một thứ ngoài ý muốn khác.
Là thẻ công tác, nhìn tấm ảnh thẻ đầy khí chất quý phái cùng ba chữ in đậm trên đó: “Lạc Ngọc Châu”
Cô lập tức hiểu ra chuyện gì xảy ra.
Thì ra lúc xuống xe thu dọn đồ đạc, cô vô tình tiện tay mang luôn đồng hồ và thẻ công tác của người ta.
Phía dưới cùng của thẻ công tác ghi thân phận chủ nhân: Giáo sư khoa Hóa học, Đại học Thanh Hoa.
Bảo sao khí chất xuất chúng như vậy, hóa ra là phần tử trí thức cao cấp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)